This is default featured slide 1 title

Go to Blogger edit html and find these sentences.Now replace these sentences with your own descriptions.

This is default featured slide 2 title

Go to Blogger edit html and find these sentences.Now replace these sentences with your own descriptions.

This is default featured slide 3 title

Go to Blogger edit html and find these sentences.Now replace these sentences with your own descriptions.

This is default featured slide 4 title

Go to Blogger edit html and find these sentences.Now replace these sentences with your own descriptions.

This is default featured slide 5 title

Go to Blogger edit html and find these sentences.Now replace these sentences with your own descriptions.

Nhãn:

Suối nguồn và sự hỗn loạn, kệch cỡm của xã hội Việt Nam hiện nay

Gần đây tôi đang đọc lại quyển “Suối nguồn” của Ayn Rand. Ngay từ lần đầu tiên đọc “Suối nguồn” đã trở thành cuốn tiểu thuyết yêu thích của tôi. Trong cuốn sách ấy không có một chữ nào là thừa thải cả, không có một nhân vật nào là vô ích. Họ là tất cả những gì họ đại diện.
Tôi từng nói về việc Howard Roak nhân vật chính là một vị thần theo đúng nghĩa tinh thần của từ “thần”. Nhân cách và con người của anh ta là sự hoàn mỹ mà trên thực tế là không thể đạt được. Vì vậy nên chỉ có Howard Roak là con người chân chính còn tất cả chỉ là một dạng tồn tại thứ sinh trong một hiện thực thứ sinh như Ayn Rand đã quan niệm.
Nhưng hôm nay tôi sẽ không nói về Howard Roak và ca ngợi sự thần thánh của anh ta. Tôi nghĩ tới bối cảnh của “Suối nguồn” và dường như nó rất giống với xã hội của chúng ta hiện nay.
Xã hội của “Suối nguồn” là một nơi chốn hỗn loạn, giả tạo và trống rỗng. Nhưng nó được dựng nên trên nền một nước Mỹ đang bước vào giai đoạn cực thịnh, và sự cực thịnh đó chính là cái nền để mọi thứ cuồng loạn hơn, đạo đức giả hơn và rỗng tuếch hơn. Đọc tới đây nhiều người sẽ tự hỏi thế thì giống quái gì với xã hội của ta(hẳn ý họ là ngoài chuyện hỗn loạn, giả tạo và trống rỗng) vì chúng ta đang xuống dốc còn gì. Nhưng mà hãy nhìn lại một chút, Việt Nam đang bước vào chính giai đoạn đó. Chúng ta đang sản sinh ra một tầng lớp nhà giàu mới, những người giàu rất nhanh, những người mà có lẽ theo lý lẽ thông thường thì không xứng đáng để giàu(nhưng đây là thực tế ai lại nói chuyện xứng đáng hay không, không thiếu những chuyện kỳ lạ vẫn xảy ra trên cõi đời này). Nước Mỹ trong suối nguồn cũng đầy rẫy những con người như vậy, những người đã dùng đủ mọi phương cách để giàu, những kẻ xuất thân chả có gì nỗi bật rồi làm nên cơ nghiệp, những kẻ thừa kế lại sự giàu có…
Điều này tương tự ở Nga trước đây và hiện đang xảy ra với Trung Quốc và Việt Nam hiện tại. Đó là rất nhiều người giàu xuất hiện kèm theo với rất nhiều người nghèo, sự chênh lệch đang bị đào sâu. Và đáng ngạc nhiên là hai tầng lớp này song hành với nhau, họ dựa vào nhau mà tồn tại. Và những hiện tượng như thế này sẽ làm nền cho những điều ngu ngốc, điên rồ mà chúng ta đang chứng kiến ở xã hội này.
Đầu tiên hãy nói về cái tầng lớp giàu có nhanh chóng kia. Vì giàu quá nhanh nên người ta chưa có dịp thích nghi với điều kiện hiện tại của mình. Đừng ngạc nhiên, tiền bạc cũng là một thứ cần phải thích nghi, đẳng cấp cũng tương tự như vậy. Thượng lưu không phải chỉ là một từ, nó còn là một phong cách sống. Nhưng khá nhiều người giàu ở Việt Nam hiện nay còn chưa học được điều đó.
Mấy ngày trước tôi có thấy một người bạn chia sẻ trên face bài báo về “cung điện” của một tỷ phú Việt Nam và so sánh nhà của ông này với Mark ông chủ facebook. Tôi không quan tâm nhà của Mark như thế nào hay giản dị ra sao, tôi không đem anh ta ra so sánh vì tôi thấy điều đó thật vớ vẩn. Nhưng tôi tự hỏi liệu những ngừoi có khiếu thẩm mỹ trên cõi đời này có ai gọi tòa nhà của vị tỷ phủ Việt Nam là đẹp. Quá phô trương và thừa mứa, quá rườm rà và hoàn toàn lạc điệu. Tôi đã xem cách người ta trang trí nội thất bên trong và tôi không hiểu là có thứ gì mà vừa phô trương vừa đắt giá lại vừa rẻ tiền hơn thế không. Không hề có cái gọi là khiếu thẩm mỹ hay vẻ đẹp hay sang trọng. Chỉ có một màu chói lóa của bất cứ thì gì có thể chói lóa.
Cứ nhìn vào nôi dung cả trong lẫn ngoài thì hẳn ta sẽ nhận ra dụng ý của chủ nhân ngôi nhà là thể hiện cho mọi người thấy đẳng cấp của mình. Việc thể hiện đẳng cấp thì tôi không có ý kiến, người ta có quyền thể hiện cái mà mình có. Nhưng cái đẳng cấp này được thể hiện quá dở.
Theo kiểu phối cảnh cua tòa nhà ấy tôi hẳn sẽ phải xấu hổ nếu bị bắt sống trong đó, một phong cách quá kệch cỡm và phô trương.
Tương tự như vậy trong “Suối nguồn” kiến trúc của nước Mỹ cũng phô ra một bộ mặt tương tự. Người ta chạy theo sự phô trương và xây nên những tòa nhà thừa mứa các vật trang trí. Những loại phong cách a dua, lai căng, rỗng tuếch. Phong cách của nó là một thứ hỗn tạp, không nguồn gốc và toàn sao chép từ kẻ khác. Và những con người ở trong đó đều là những người giàu có, đều là thượng lưu. Nhưng họ giả tạo và trống rỗng. Tương tự như vậy các kiến trúc sư xây dựng nên những công trình đó cũng trống rỗng. Nhưng mọi người trong giới thượng lưu đều tôn thờ họ.
Vấn đề với Việt Nam hiện tại là người ta giàu nhưng chưa đủ chín chắn trước sự giàu có của mình. Vì họ không hề có phong cách, vì có lẽ đêm qua họ vẫn còn phải luồn lách ở đâu đó và hôm nay đã làm nên cả một sự nghiệp. Họ quá nhanh nhảu trong việc khẳng định nên thành ra đã phô bày những gì mà mình muốn che giấu nhất.
Và tôi còn thấy những điểm tương đồng về các môn nghệ thuật khác trong “Suối nguồn” và xã hội Việt Nam hiện nay. Và sự tương đồng lý thú tới nỗi tôi nghĩ mình đã thích cuốn sách hơn bao giờ hết.
Trong “Suối nguồn” có một nhân vật là nhà văn chuyên viết những cuốn sách rẻ tiền và chẳng mang một ý nghĩa nào. Đó là một quyển sách đầy những từ vô nghĩa vần với nhau hoặc một quyển sách kể về quá trình một viên sỏi mật bị hòa tan trong thận của một người nào đó. Và độc giả hoàn toàn không hiểu cô nhà văn này viết gì hay viết như vậy có ý nghĩa gì. Nhưng sau lưng cô là một kẻ chống lưng tài năng. Là cả một hệ thống truyền thông để đưa tên tuổi cô lên. Nên nghiễm nhiên cô phải là một tên tuổi lớn trên văn đàn. Người ta đọc tác phẩm của cô rồi tán thưởng bởi vì có ai đó đã đọc về nó, vì ai cũng đọc và khen ngợi nó. Như những cái máy họ phát ngôn lại lời của người khác mà không hề có một ý kiến cá nhân nào. Và người ta cứ tung hê nhau như vậy. Rồi cả một tổ chức được lập ra với cô nhà văn trên làm chủ tịch, tổ chức đó quy tụ toàn những thành phần như vậy của văn đàn. Những con người ấy không sáng tác, không làm điều gì cho đúng với cái danh nhà văn của mình. Nhưng họ phát biểu, họ nói những thứ đao to búa lớn. Nên mọi người đều coi họ là vĩ đại.
Cuốn tiểu thuyết đầy rẫy những nhà văn không viết, kiến trúc sư không xây dưng, họa sĩ không vẽ tranh. Thay vì làm việc họ lập ra những tổ chức để bảo vệ nhau, khen ngợi nhau, những người này luôn nói mình phục vụ số đông con người. Và quả là họ phục vụ số đông con người thật, họ thỏa mãn những thứ hời hợt, nhỏ nhen của đám đông. Đổi lại đám đông tôn thờ họ.
Tới đây tôi tự hỏi, liệu ở Việt Nam hiện nay có bao nhiều người như vậy? Bao nhiêu nhà văn không viết, bao nhiêu họa sĩ không vẽ? Bao nhiêu người không hề làm những gì thuộc về cái danh hiệu mà thiên hạ hay chính họ tự phong cho mình.
Và cuối cùng là cái số đông quần chung nhân dân trong xã hội hỗn loạn này. Cái số đông này hiện ra cũng chẳng khá hơn là bao nhiêu cũng rỗng tuếch và đầy sự a dua. Không phải vì họ yếu đuối và không có tiếng nói. Mà là vì họ không suy nghĩ về việc mình đang nói gì. Cứ thử dạo một vòng, cứ thứ nhìn xung quanh, hãy nhìn những gì báo chí đang hiến dâng cho đám đông quần chúng này. Họ quan tâm đến những gì, đó là những thứ rẻ tiền, kệch cỡm. Trong “Suối nguồn” ông chủ của tờ “Ngọn cờ New York” đã nêu ra phương châm của mình “Hãy làm cho họ dâm dật và hãy làm cho họ cảm động, làm được như vậy ta sẽ có họ trong tay”. Nếu câu đó không nói đúng về tình trạng báo lá cải, báo mạng của chúng ta hiện nay thì tôi không rõ câu nào mới đúng. Và trong một mặt bằng xã hội như vậy những con người thật sự suy nghĩ bằng cái đầu của mình đều bị chống lại, không ai có tiếng nói nếu họ không nói theo số đông.
Thỉnh thoảng tôi lại dạo lòng vòng trên vài trang mang tiếng là đem đến tiếng nói dân chủ trên facebook ví dụ như cái trang mà dân tình khối người đang hâm mộ như Việt Tân chẳng hạn. Ở trên đó họ vạch trần khá nhiều nhưng chẳng hơn báo lá cải là bao, và cái phương châm của họ hết sức mơ hồ và toàn là thứ nhai đi nhai lại chán phèo. Nhưng nếu ai đó thử vào comment nhưu vậy xem. Lập tức một lô, một lốc những kẻ không biết từ đâu ra sẽ nhảy vào chỉ trích. Nếu có từ nào đó diễn tả đúng tình trạng này thì phải là “đấu tố”. “Đấu tố” thời Internet, một phát ngôn trái ý ngay lập tức bị vùi dập không cần biết đúng sai. Và không có chính quyền, admin nào ra tay cả, người ra tay là “quần chúng nhân dân” ngoài kia. Và còn một thứ khác mà họ tích cực làm nữa là chụp mũ, ai nói khác thì sẽ bị phê phán ngay là “Dư luân viên”. Cứ như Nhà nước hay gọi mấy ông dám cãi mình là “Phản động” vậy. Chà nếu vậy thì hóa ra bên này và bên kia cũng chả khác gì nhau.
Và cái dư luận này tung hê những kẻ như Nah aka Nguyễn Vũ Sơn thì phải. Nghe anh này nói về chính trị thì phải nói là cứ như Trấn Thành, Việt Hương diễn vỡ Hamlet, nhảm nhí, phô trương, nửa mùa và toàn khôn vặt. Nếu người ta có thể coi đó là một nhà dân chủ thì tôi thật sự nghĩ sẽ chả ra cơm cháo gì ráo. Vấn đề là cần phải quên quá khứ đi hãy nhìn vào hiện tại, tương lại tình hình. Đừng nói về chiến tranh hai miền nữa vì tôi nghe chán lắm rồi. Và hãy nói cái gì đó mới mẻ, cái gì đó thật sự quan trọng, cấp thiết và làm cho người khác hiểu được sự cấp thiết của chúng, hơn hết là hãy biết điều. Đừng kêu ngừoi ta tin mình với sự cao ngạo đó vì những con người và tổ chức trên chưa đủ khả năng, trình độ cũng như tư cách mà cao ngạo. Hơn nữa sự cao ngạo của cá nhân sẽ giết chết mọi phòng trào.
Như trong “Suối nguồn” xã hội nay đang diễn hài mà không biết. Và ai mà nhìn họ và cười thì họ sẽ nghĩ là bị thần kinh.
Nhưng đừng cho rằng tôi tức giận gì xã hội chúng ta. Tôi vẫn luôn cho bản thân là người chấp nhận cái thực tế của hoàn cảnh sự việc. Xã hội chúng ta đã đi tới bước này, cũng như nước Mỹ và Phương Tây đã đi tới(đối với họ đó là thập niên 20-30, có vô khối tác phẩm văn học nói về thời kỳ này mà điển hình là Gastby vĩ địa chẳng hạn và hình dung chung của các nhà văn đều là sự hỗn loạn của xã hội). Vì chúng ta vẫn “đang phát triển” và đây là sự hỗn loạn đỉnh cao của cái “đang phát triển” ấy. Chúng ta hãy cầu mong cho những điều tốt đẹp ví như đám nhà giàu sau này, những người được thừa hưởng sự giàu có từ ông cha mình hoặc những người giàu chậm hơn(chứ không phải chính đáng hơn) sẽ có gu thẩm mỹ tốt hơn(đừng mong họ tốt bụng hơn, vì nó viễn vông). Họ sẽ thượng lưu đúng kiểu hơn chứ không làm ta xốn mắt vì những công trình, các nghĩa trang hết sức rẻ tiền mà họ xây nên. À mà thêm nữa là chính quyền các địa phương cũng có gu mỹ thuật hơn, nếu mà có làm cái gì đó tốn tiền thì họ sẽ làm nó thật là đẹp và nghệ thuật.
Các nhà gì đó(gồm nhà văn, nhà thơ, nhà họa sĩ, nhà phê bình) sẽ làm việc nhiều hơn vì cuối cùng thiên hạ sẽ chán ngấy các phát biểu của họ.
Và đám đông quần chúng nhân dân sẽ thật sự có tiếng nói chứ không phải làm lóa phát thanh cho ai đó.
Những điều trên là các viễn cảnh tốt đẹp mà chỉ có thời gian mới cho ta biết là có xảy ra hay không. Đừng mong chờ một người như Howard Roak xuất hiện, anh ta không thực tế và không xứng đó cho loài người trong giai đoạn này. Vì anh ta là hiện thân thuần khiết của linh hồn con người cái mà Plato đã khẳng định là chỉ có thể tiệm cận chứ không bao giờ đạt được trong khi còn sống.
Bạn muốn hiểu rõ bộ mặt của chính chúng ta hiện nay, hãy đọc “Suối nguồn” bạn sẽ thấy vị trí của mình trong đó.
Tôi không dùng xã hội để nó về quyển sách, tôi đang dùng quyển sách để bình luận xã hội. Và điều đó hoàn toàn chính đáng.
Đỗ Quang Vinh

0 nhận xét
Nhãn:

Tình Hình Xã Hội Việt Nam Hiện Nay

Bản phúc trình về tình hình Công Lý, Hòa Bình và Nhân Quyền trong Xã Hội Việt Nam hiện nay
Kính Gửi: Đức Cha Chủ tịch HĐGMVN
Đức Hồng Y và quí Đức Cha
Để đáp ứng lời mời gọi của Thư Mục Vụ Năm Đức Tin, Ủy Ban Công lý và Hòa bình xin phúc trình cùng Đức Hồng Y và quí Đức Cha một số tình hình xã hội Việt Nam hiện nay đang được dư luận quan tâm.
Xin giản lược vào mấy nét tiêu biểu dưới đây:
1. Án xử bất công
Trong bản Nhận Định công bố ngày 15/05/2012, Ủy Ban CLHB đã nhận xét: “Việc áp dụng luật pháp chưa nghiêm minh và tùy tiện (…) đã dẫn đến những oan sai và đôi khi đẩy người dân đến bước đường cùng. Bộ luật tố tụng hình sự đã quy định các thủ tục bắt người; vậy mà trong một số trường hợp, vẫn có các công dân bị bắt sai trái với các quy định của bộ luật ấy, cũng như với các tuyên ngôn và công ước quốc tế mà Việt Nam đã tham gia.”

Tình hình đó chưa thay đổi, thậm chí còn diễn ra xấu hơn. Điển hình là vụ xét xử ba thanh niên Công Giáo và Tin Lành tại Vinh ngày 29/09/2012 và vụ xử các Bloggers ngày 24/9, tại TP. HCM với các bản án vô lý và đầy bất công. Để che đậy nó, người ta đã cho mở phiên tòa xét xử công khai, nhưng lại không cho dân chúng tự do tham dự và ngay cả thân nhân của các bị cáo cũng bị ngăn chặn khi đến tòa án, thậm chí có những người còn bị tạm giữ hay bị khủng bố tinh thần.

Bên cạnh đó, những vụ khiếu kiện đông người về đất đai ngày càng gia tăng hoặc kéo dài. Điều đó chứng tỏ cách giải quyết của chính quyền các cấp không thỏa đáng, có thể vì thiếu thiện chí giải quyết vấn đề đúng pháp luật và lẽ phải hay vì bênh vực quyền lợi của các nhà đầu tư và các nhóm đặc quyền. Để biện minh cho cách giải quyết này người ta thường chụp lên đầu những người phản kháng cái mũ “bị kích động của thế lực thù địch”.

2. Dùng bạo lực để giải quyết các tranh chấp dân sự 

Bạo lực ở đây là việc sử dụng “côn đồ” chứ không chỉ các biện pháp nghiệp vụ của cơ quan công an để vãn hồi trật tự. Biện pháp này được dùng ngày càng nhiều, để đàn áp các cá nhân lẫn các đám đông, từ đám tang riêng lẻ đến các vụ khiếu kiện tập thể hay biểu tình. Điều đó đang làm cho bạo lực ngự trị trong đời sống xã hội khi giải quyết tranh chấp.

3. Tham nhũng thành quốc nạn 

Những diễn biến và xáo trộn trong mấy tháng vừa qua chứng tỏ mô hình kinh tế hiện tại đang làm giàu cho nhóm đặc quyền đặc lợi, đặc biệt là giới ngân hàng, hơn là cho toàn dân. Lạm phát gia tăng cũng làm tăng đói nghèo, không những gây khó khăn hơn cho cuộc sống của người dân, mà cho cả các doanh nghiệp. Từ đầu năm đến nay hơn 40.000 doanh nghiệp phải giải thể.

Việt Nam hiện nằm trong nhóm các quốc gia thiếu minh bạch nhất thế giới. Tham nhũng đã trở thành quốc nạn, mà nguyên nhân chủ yếu là do cơ chế điều hành, lãnh đạo. Chính vì vậy, không những nó nguy hiểm cho tiền đồ đất nước mà hầu như bất khả loại trừ trong bối cảnh kinh tế - chính trị hiện nay.

4. Chủ quyền đất nước 

Khi ý thức rằng: “Việc chung sống giữa các dân tộc được xây dựng trên các giá trị từng làm nền tảng để kiến tạo các mối quan hệ giữa người với người: đó là sự thật, công lý, liên đới tích cực và tự do” (TLGHXHCG số 433) thì chúng ta thấy hiện nay nền tự do, độc lập, chủ quyền quốc gia của Việt Nam đang bị đe dọa nặng nề bởi sự gây hấn và xâm lược của láng giềng Trung Quốc. Người dân không được biết sự thật về những “thỏa hiệp” hay “thỏa ước” giữa chính quyền hai nước, nhưng lại phải gánh chịu nhiều hậu quả tai hại do “mối giao hảo” ấy gây nên cả về chính trị lẫn kinh tế.

Trong bản Nhận định về một số tình hình hiện nay của Việt Nam, Ủy Ban CLHB đã nhấn mạnh: “Vào những thập niên cuối cùng của thế kỷ XX, Biển Đông đã một vài lần nổi sóng. Nhưng trong những năm gần đây, sự căng thẳng đã lên đến mức độ nguy hiểm. Nhà cầm quyền Trung Quốc một mặt dùng lời lẽ hoa mỹ, với thông điệp rất êm tai, nhưng mặt khác, các hành động của họ về chủ quyền trên Biển Đông ngày càng phản ánh rõ rệt chủ trương Đại Hán.

Trong khi đó phản ứng của Nhà cầm quyền Việt Nam quá yếu ớt, tạo cớ cho các lực lượng thù nghịch lấn tới. Khó hiểu hơn nữa là việc chính quyền đã mạnh tay đàn áp các tổ chức và các cá nhân yêu nước phản đối hành động xâm lược trắng trợn. Thái độ lập lờ, thiếu nhất quán của các nhà lãnh đạo trong vấn đề phân định lãnh thổ vùng biên giới và bảo vệ chủ quyền ở Biển Đông đang gây bất bình trong dư luận.”

5. Phẩm giá con người 

Phẩm giá con người bị chà đạp và xúc phạm nặng nề. Nạn buôn người và buôn bán phụ nữ chuyển từ tình trạng lén lút sang công khai, núp dưới hình thức “hợp tác lao động”, “môi giới kết hôn với người ngoại kiều” qua trung gian các công ty có giấy phép kinh doanh. Đây là loại hình tội phạm đáng lo ngại với các thủ đoạn tinh vi, xảo quyệt, hoạt động xuyên quốc gia, siêu lợi nhuận, ngày càng gia tăng và thêm phức tạp.

Hiện tượng ấy dường như là hậu quả của một điều đã diễn ra từ lâu và rất đáng lo ngại. Trong xã hội Việt Nam hôm nay, con người dễ bị tha hóa trở thành công cụ, hay bị coi là công cụ để phục vụ các mục tiêu chính trị, kinh tế hơn là một nhân vị, chủ thể của các thực tại xã hội. Lý do có thể giải thích là vì nền giáo dục Việt Nam hiện nay không những lạc hậu, mà còn lạc hướng, chạy theo hình thức và phô trương thành tích nhằm tạo ra những con người chỉ có khả năng phục vụ cho những mục tiêu chính trị chứ không nhằm đào tạo con người có nhân cách, phát triển tâm và trí toàn diện. Nói cách khác, hệ thống giáo dục đang đào tạo con người công cụ hơn là con người nhân vị có tự do, có khả năng chịu trách nhiệm và sáng tạo.

6. Tự do Ngôn luận 

Theo luật lệ Việt Nam hiện hành, truyền thông triệt để trực thuộc Nhà nước. Vì vậy, mặc dù cả nước có hơn 700 cơ quan báo chí và hầu như tỉnh nào cũng có truyền thanh và truyền hình, nhưng tất cả bị kiểm duyệt và kiểm soát gắt gao. Trước mắt, xã hội dân sự chưa được xuất hiện và chưa thực sự góp phần năng động cho truyền thông.

Cuộc cách mạng thông tin đã bùng nổ qua các trang web và các blog cá nhân. Đây là một hình thức thông tin mới, tức thời, hấp dẫn, năng động, đa diện, vừa bằng chữ viết, vừa kèm theo hình ảnh hay minh họa. Với webblog các nhân, người đưa tin chia sẻ và nối kết với nhau thành mạng xã hội, giải phóng sự thật khỏi những rào cản và quyền lực truyền thống, cũng như thách thức ngay cả các tập đoàn truyền thông vốn áp đặt thông tin ở quy mô quốc gia hay toàn cầu. Tất nhiên cái gì cũng có mặt trái của nó, cần phải được hướng dẫn và điều chỉnh các lạm dụng, sai trái. Tuy nhiên, các biện pháp kiểm soát, cấm đoán, phá hoại các trang web, các blog cá nhân, nhất là việc bắt bớ, kết án các Bloggers đã đi tới tình trạnh vi phạm nhân quyền nặng nề. Vụ án các Bloggers thuộc câu lạc bộ các nhà báo tự do nêu trên là ví dụ cụ thể cho tình trạng vi phạm quyền tự do ngôn luận, tự do báo chí.

7. Tự do tôn giáo

Mặc dù hiến pháp, luật, pháp lệnh, nghị định và thông tư đã quy định về tự do tôn giáo, tự do tín ngưỡng, nhưng việc thực hiện các quy định trên tại nhiều địa phương lại rất tùy tiện. Chính vì vậy, ở một số nơi, việc cử hành các lễ nghi tôn giáo và thiết lập các điểm sinh hoạt tôn giáo ngoài cơ sở thờ tự rất nhiêu khê và tùy thuộc nhiều vào cảm tính của giới chức chính quyền địa phương. Đặc biêt, do lịch sử, có những “Xã” hay “Huyện anh hùng” mà ở đó có tiêu chí “vùng trắng tôn giáo”, thì việc cố gắng phục hồi các nhà nguyện và tổ chức các buổi cầu nguyện của các giáo hội địa phương gặp rất nhiều khó khăn. Tình trang này, tùy lúc, đã và đang diễn ra tại một số giáo phận như Kontum, Hưng Hóa, Ban Mê Thuột, Vinh…

Kính thưa Đức Hồng y, quí Đức Cha: 

Khi gửi Bản phúc trình này, Ủy Ban CLHB chỉ nêu lên một số hiện tượng tiêu biểu hoặc vấn đề đáng quan tâm. Làm như thế, chúng ta muốn chứng tỏ rằng người Công Giáo không hề thờ ơ với tình hình đất nước, nhưng luôn thể hiện một tình yêu nước nồng nàn và nỗ lực kiếm tìm giải pháp tích cực dựa trên GHXH của Giáo hội để xây dựng hòa bình. Cổ vũ hòa bình là một phần tất yếu trong sứ mạng của Giáo Hội khi tiếp tục công trình của Đức Kitô trên trần gian. Thật vậy, trong Đức Kitô, Giáo Hội là một bí tích, tức là dấu chỉ và công cụ của hòa bình trên thế giới và cho thế giới.(x. TLGHXHCG Số 516). Ủy Ban ước mong nhận được những góp ý tích cực, hướng dẫn cụ thể và đầy tình hiệp thông của Đức Hồng Y và quí Đức Cha để có thể góp phần loan báo Tin Mừng trong lãnh vực chính trị, kinh tế, xã hội… đầy khó khăn và thách đố này.

0 nhận xét
Nhãn:

Góc nhìn BBC về xã hội Việt Nam

Đầy chuyện ‘rùng mình’
Bức tranh xã hội Việt Nam như trình bày trên chính truyền thông nước này liên tục khiến người xem người đọc ‘giật mình’, “rùng mình’, ‘ngạc nhiên’, ‘sửng sốt’, ‘hốt hoảng’, ‘sốc’ hay ‘điếng người’, như một bình luận của trang Viet-Studies gần đây.
Truyền thông và báo chí ngập những chuyện dâm tục, thiếu chuyện nghiêm túc.
Giao thông chật cứng các vấn đề và ồn ào phát ngôn nhưng kẹt về giải pháp.
Giáo dục và y tế đều chứa chất các bệnh kinh niên không lối ra.
Đại biểu Quốc hội lo bàn chuyện xử lý mua bán dâm thay vì chất vấn các tập đoàn lỗ hàng tỷ USD và chính sách sai khiến doanh nghiệp phá sản hàng loạt.
Các vấn đề nghiêm trọng trong điều hành kinh tế, trong an ninh xã hội nội bộ của Việt Nam đến từ chỗ giới quan chức từ cấp bộ xuống địa phương hoạt động thiếu các quy tắc và chuẩn mực rõ rệt.
Có chức có quyền rồi thì gần như làm gì cũng được, nói gì cũng được và lâu không ai dám cãi lại nên phản ứng xấu hổ cũng mất đi.
Môi trường quan chức thiếu cạnh tranh và thiếu cơ chế giám sát làm xuống cấp cả trình độ và ứng xử của một loạt nhân vật ‘kỹ trị’, có học hành ở Phương Tây về vốn từng gợi ra hy vọng (nay đã tan) về một phong cách lãnh đạo khác.
Quán tính dùng vũ lực và bạo lực nhà nước để quy kết dân quyền và dân sinh vào chuyện hình sự đang khiến Việt Nam có nguy cơ dịch xa các tiêu chuẩn quốc tế.
Ổn định xã hội tại Việt Nam nhiều khi được định nghĩa theo nhãn quan của công an, chứ chưa được xây dựng trên nền tảng nhà nước pháp quyền với tư pháp tách biệt ra khỏi hành pháp và lập pháp.
Trong tình hình này, một trong những hướng đi cho Việt Nam là đem các tiêu chuẩn quốc tế về thiết chế xã hội vào định lượng các vấn đề nội bộ.
Một Việt Nam ngày càng hội nhập chắc chắn không nên tiếp tục đề cao cách diễn giải ‘đặc thù’ cho những vấn đề nhiều nước khác đã trải qua và rút tỉa bài học qua giai đoạn phát triển tương tự của họ.
Nhìn ra bên ngoài, Việt Nam đúng là ‘ước gì được nấy’ với lộ trình từ bình thường hóa quan hệ với Phương Tây, vào Asean, gia nhập WTO, tới chỗ xây dựng quan hệ sâu rộng với Hoa Kỳ, Anh Quốc.
Thế giới dành thời gian cho Việt Nam hơn 20 năm qua là để quốc gia này hồi sức sau thời chiến tranh và tự cải tổ nhằm hội nhập và tiến bộ hơn nữ̉a.
Nếu coi thời gian quý báu này là dịp kiếm chác, hoặc câu giờ, né tránh cải cách quyết liệt thì các chính khách Việt Nam sẽ không chỉ tiếp tục bị các vấn đề nội bộ thách thức mà sẽ còn làm thất vọng bạn bè, đồng minh quốc tế.
Lúc đó, cơ hội nhiều năm mới có một lần để được Việt Nam vươn lên văn minh, hiện đạ̣i và trở thành một cường quốc khu vực sẽ bị tuột đi.

0 nhận xét
Nhãn:

'Người trẻ nước ngoài đọc sách, chúng ta cà phê, nhậu nhẹt'

"Trong khi người nước ngoài dành thời gian rảnh cho tập thể dục, đọc sách, nhiều bạn trẻ nước mình lãng phí cho tụ tập, cà phê, chém gió, nhậu nhẹt", diễn giả Nguyễn Bá Ngọc nói.
40
Chia sẻ bài viết Những thứ có lẽ Việt Nam có nhiều nhất thế giới trên mạng xã hội, ông Nguyễn Bá Ngọc - Chủ tịch Công ty NBN Media, Trưởng khoa PR, Trường cao đẳng Việt Mỹ, cho rằng, chúng ta đang có nhiều quán cà phê và những người ngồi lê trong quán ngày này qua ngày khác, không chịu làm gì.
Ông cũng cho rằng, nhiều bạn trẻ thích nhậu nhẹt, karaoke, lên Facebook "chém gió"...
Trả lời phỏng vấn của Zing.vn, diễn giả này bày tỏ thêm quan điểm cá nhân về những nhận định trên.
- Dựa trên tiêu chí nào để ông đánh giá như vậy?
- Chủ yếu tôi dựa trên các con số thống kê mà một phần mọi người đã biết rải rác. Phần nữa là quan sát, ghi nhận trực tiếp theo thói quen của một doanh nhân, đồng thời từng là nhà báo nhiều năm.
Về chuyện nhậu, nhiều số liệu thống kê cho thấy Việt Nam dẫn đầu về việc sử dụng rượu bia. Chúng ta tiêu thụ khoảng 3,4 tỷ lít bia năm 2015; là nước có mức tiêu thụ bia cao nhất Đông Nam Á, đứng thứ ba châu Á sau Nhật Bản, Trung Quốc và nằm trong top 25 của thế giới.
Song điều tệ hại hơn cả lại là bia rượu được tiêu thụ thông qua những văn hoá uống tệ hại nhất thế giới, là hệ thống quán nhậu đa số bẩn, bê tha và ép nhau uống đến say xỉn...
Còn về chuyện lang thang trên mạng xã hội và chém gió vô bổ, thống kê mới nhất của Global Web Index đầu 2016 cho thấy người Việt đứng thứ 12 thế giới về thời gian dùng Facebook với 2,3 giờ mỗi ngày. Mỹ đứng thứ 16 và Nhật xếp vị trí 28.
Trong khi đó, tính về tổng thu nhập quốc nội và thu nhập bình quân đầu người, Việt Nam chỉ xếp thứ 8/10 các nước trong khu vực Đông Nam Á.
Một số “đặc sản” như người bán vé số, quán chè chén vỉa hè (cộng ghi đề), hệ thống nhà nghỉ... đều là thứ nếu bình tâm xem xét thấy lợi bất cập hại.
Bên cạnh đó, trên thực tế, bằng những trực quan của bản thân trong quá trình sống và làm việc tại Việt Nam và đi công tác, du lịch nhiều quốc gia khác, tôi thấy cũng không khó khăn để cảm nhận những điều này đúng hay không.
'Nguoi tre nuoc ngoai doc sach, chung ta ca phe, nhau nhet' hinh anh 1
Chia sẻ của diễn giả Nguyễn Bá Ngọc về "Những thứ có lẽ Việt Nam có nhiều nhất thế giới". Ảnh cắt màn hình.
- Theo ông, những người thường xuyên la cà quán xá, hay ngày đêm lên mạng "chém gió" tập trung độ tuổi nào?
- Tôi không phê phán những người sử dụng thời gian nghỉ ngơi, thư giãn cho mình trong các quán cà phê. Khá nhiều người dù bận rộn, họ vẫn có sở thích gặp bạn bè hay chia sẻ cảm xúc trên mạng xã hội. Song, họ sử dụng những thứ giải trí ấy có chừng mực và mục đích rõ ràng, trong khoảng thời gian hợp lý.
Trái lại, một số gần như dành cả ngày cho việc tụ tập, lên mạng "chém gió". Theo thống kê của Facebook và quan sát cá nhân, độ tuổi lên Facebook nhiều nhất từ 18-24. Có thể dễ dàng thấy chân dung của họ: 18 đến 21 tuổi thường là sinh viên, cần học, đọc, nghiên cứu, làm thêm, công tác xã hội... thì lại lang thang lên Facebook và "chém gió bạt ngàn".
21 đến 24 tuổi, người trẻ mới ra trường, cần học hỏi thực tế rất nhiều, tập trung công việc để cố gắng hoà nhập và làm gì đó hữu ích cho xã hội, song cũng lại dành quá nhiều thời gian lang thang trên Facebook. Đấy là những điều đáng tiếc...
- Trong bài viết, ông cũng nhắc tới việc mở nhiều cửa hàng tạp hoá, phòng giao dịch ngân hàng... Tại sao ông lại cho rằng, điều này là đáng báo động, trong khi nó đem đến sự tiện lợi cho người dân?
- Đúng là việc mọc ra những cửa hàng, chi nhánh giao dịch đem đến sự thuận lợi cho người dân. Tuy nhiên, cùng một khu vực, nếu có quá nhiều dịch vụ gần như nhau sẽ là sự lãng phí không nhỏ và cũng không tốt cho cả dân sinh lẫn cho cạnh tranh. Rõ ràng, đó không phải những phương án dịch vụ tối ưu cho việc phát triển đất nước.
Tôi cho rằng, xã hội muốn tiến bộ, cần đầu tư cho việc tạo ra sản phẩm, thay vì đổ xô làm chung một công việc đem lại hiệu quả không cao, cũng như không có cơ hội cho việc phát triển tư duy mỗi người.
- Ông có so sánh gì về tình trạng trên với một số quốc gia khác?
- Ở nước ngoài, bạn không dễ tìm ra nhiều quán cà phê, hàng tạp hoá... tại một khu vực. Đó là do chính sách của chính quyền và của chính các ngân hàng nhằm tối ưu hoá lợi ích cho cả người tiêu dùng, các đơn vị kinh doanh và rộng hơn cho cả quốc gia.
Ngoài ra, có thể dễ dàng nhận thấy việc lê la quán xá vô bổ tại nước ngoài là điều ít xảy ra so với Việt Nam. Trong khi họ dành thời gian rảnh tập thể dục, thể thao, đọc sách và những thói quen lành mạnh khác, nhiều bạn trẻ nước mình lại lãng phí cho tụ tập, cà phê, chém gió, nhậu nhẹt..., nhất là nhậu nhẹt rất có hại cho trí lực quốc gia, mang lại nhiều hậu quả cả cho mỗi cá nhân và cả gia đình họ.
Bởi vậy, tôi thiết nghĩ điều này nên được điều chỉnh sớm bằng các chính sách và lộ trình hợp lý. Tôi nghĩ là nên làm luôn, vì đã quá muộn rồi.

0 nhận xét
Nhãn:

Tìm ra loại vật chất đen nhất trên thế giới, có thể hấp thụ mọi thứ ánh sáng

Đây là màu đen đen nhất mà con người từng tạo ra, với độ tối không thể đo lường được.

Các nhà khoa học tại NASA đã tìm ra loại sơn màu đen được đánh giá là một trong những vật liệu đen nhất trong không gian, để sử dụng cho kính viễn vọng Hubble. Loại sơn này có thể làm giảm bớt sự sai lệch ánh sáng từ Mặt Trời, để có thể chụp được những hình ảnh rõ nét của các hành tinh.
Tuy nhiên một nhóm các nhà nghiên cứu đến từ Surrey NanoSystems, tại Anh đã tìm ra được một loại vật chất còn đen hơn cả loại sơn của NASA sử dụng trên kính viễn vọng Huble. Loại vật chất mới này được gọi là Vantablack, với mức độ tối không thể đo lường được.
Khi so sánh Vantablack với loại sơn màu đen của NASA, thậm chí chúng ta có thể thấy màu sơn của NASA không thực sự có màu đen bởi sự khác biệt rất rõ rệt.
Khi chiếu ánh sáng lên hai loại vật chất này, chúng ta có thể thấy lớp sơn của NASA vẫn phản chiếu lại ánh sáng. Trong khi đó Vantablack hấp thụ hoàn toàn ánh sáng.
Điều tương tự cũng xảy ra khi họ thử với một tia laser màu đỏ. Tia laser biến mất hoàn toàn khi được chiếu lên Vantablack.
Các nhà khoa học tại Surrey NanoSystems cho biết: “Loại vật chất này được tạo ra từ các ống nano carbon được ép chặt lại với nhau. Khoảng cách giữa các ống là quá nhỏ, khiến cho ánh sáng sau khi đi vào sẽ không thể thoát ra”.
Vantablack hấp thụ gần như tất cả ánh sáng chiếu vào nó, với tỷ lệ khoảng 99,965%. Do đó sẽ không có bất kỳ ánh sáng phản hồi nào chiếu lại mắt của bạn.
Thử nghiệm vật liệu Vantablack với loại sơn màu đen của NASA.
Hiện tại, các nhà khoa học đang thử nghiệm độ bền của Vantablack trong điều kiện không gian. Để xem liệu rằng loại vật liệu mới này có thể thay thế cho loại sơn màu đen mà NASA đang sử dụng trên kính viễn vọng Hublle hay không.
Họ cũng đã tìm cách để biến loại vật chất này thành dạng sơn phun, với tỷ lệ hấp thụ ánh sáng 99,8%. Tất nhiên loại sơn này sẽ không được bày bán rộng rãi, mà chỉ có thể được tìm thấy tại Trung tâm xử lý của Anh.
Tham khảo: Techinsider
http://genk.vn/tim-ra-loai-vat-chat-den-nhat-tren-the-gioi-co-the-hap-thu-moi-thu-anh-sang-20160421143105073.chn

0 nhận xét
Nhãn: ,

Bắt trùm mua bán "thiên thạch" có 23 "vợ", 31 người con

Huy liên tục đổi chỗ ở và địa chỉ thường trú với các tên khác như Hai Trị, Hai Tấn, Ba Tấn, Mười Tấn… Trong quá trình thay đổi chỗ ở Huy đã có tổng cộng 23 người 'vợ', 31 người con.


Ngày 2/12, theo tin tức trên ANTV, tại Ninh Thuận, Tổng cục Cảnh sát Phòng chống tội phạm và các Cục nghiệp vụ đã làm việc với Công an các tỉnh Ninh Thuận, Lâm Đồng, Cần Thơ, Thành phố Hồ Chí Minh nhằm đánh giá kết quả điều tra băng nhóm lừa đảo dưới hình thức bán thiên thạch do đối tượng Lê Văn Huy cầm đầu.
Theo tài liệu của cơ quan điều tra, đối tượng Lê Văn Huy, sinh năm 1966; Hộ khẩu thường trú tại Thị xã La Gi, tỉnh Bình Thuận. Thời gian qua Lê Văn Huy cùng đồng bọn đã gây ra hàng chục vụ lừa đảo, chiếm đoạt tài sản của nhiều nạn nhân tại các tỉnh Ninh Thuận, Lâm Đồng, Đồng Nai, Bình Dương, Bình Thuận, Cần Thơ, An Giang và Thành phố Hồ Chí Minh.
Lê Văn Huy còn là nghi phạm gây ra một số vụ giết người để bịt đầu mối.
Hình ảnh Bắt trùm mua bán thiên thạch có 23 vợ, 31 người con số 1

Đối tượng Lê Văn Huy.

Do tính chất nguy hiểm của đối tượng, Tổng cục Cảnh sát phòng chống tội phạm tại Thànhphố Hồ Chí Minh đã chỉ đạo các đơn vị nghiệp vụ phối hợp với công an các tỉnh, thành phố trao đổi thông tin, di biến động và những mối quan hệ phức tạp của đối tượng, Trên cơ sở đó, các đối tượng trong băng nhóm lừa đảo của Huy lần lượt sa lưới.
Tại buổi làm việc, Lãnh đạo Tổng cục Cảnh sát phòng chống tội phạm đã đánh giá cao hiệu quả phối hợp giữa các đơn vị nghiệp vụ, đồng thời chỉ đạo tiếp tục thu thập, củng cố tài liệu chứng cứ để tiếp tục làm sáng tỏ các vụ án do băng nhóm này gây ra.
Bước đầu Huy thừa nhận từ năm 1998 đến nay đã cùng các “chân rết” lừa đảo hàng trăm người tại nhiều tỉnh, thành. Huy liên tục đổi chỗ ở và địa chỉ thường trú ở TP.HCM, Lâm Đồng, Bình Thuận, Đồng Nai, Campuchia, Lào, Thái Lan… với các tên khác như Hai Trị, Hai Tấn, Ba Tấn, Mười Tấn… Trong quá trình thay đổi chỗ ở Huy đã có tổng cộng 23 người 'vợ', 31 người con.
Để tạo vỏ bọc cho mình, Huy mở các công ty chuyên kinh doanh vàng bạc, đá quý, đá phong thủy, thiên thạch…
Xem thêm Video cách chống đột quỵ khi trời trở rét :
Huy huấn luyện cho các "chân rết" thủ thuật lừa đảo, mỗi khi "chân rết" tại địa bàn nào bị công an bắt thì Huy bỏ địa bàn đó, không hoạt động nữa.
Mỗi lần di chuyển, Huy dùng ba ôtô và thay đổi ôtô liên tục khiến các trinh sát không biết Huy đi xe nào, với ai, bao nhiêu người…
Đầu năm 2014, một đệ tử của Huy bị Công an tỉnh Ninh Thuận bắt vì lừa đảo bán thiên thạch. Dũng khai Huy thường xuyên qua Campuchia đánh bạc, có lần thua bạc 500.000 USD, Huy “cấn” đệ tử này lại cho sòng bạc làm con tin. Huy đang hoàn tất thủ tục cưới một cô vợ ở Campuchia để sang đó ở tránh sự truy đuổi của công an.
Để truy bắt Huy, Bộ Công an thành lâp ban chuyên án gồm nhiều đơn vị công an các tỉnh, thành do Đại tá Đoàn Văn Hoa, Cục phó Cục Cảnh sát truy nã tội phạm, Bộ Công an (C52B) làm trưởng ban.
Tối 15/11, nắm được Huy sẽ rời TP.HCM sang Campuchia qua cửa khẩu Tịnh Biên (An Giang) nên ban chuyên án khẩn trương giăng lưới, đón lõng. Khi xe ôtô của Huy lên phà Vàm Cống (Đồng Tháp) sang An Giang thì các trinh sát đã ập đến bắt gọn.

0 nhận xét
Nhãn: ,

Cuộc vây ráp giữa rừng già và trùm ma tuý có “tài nếm” ma tuý

Cuộc đấu tranh với tội phạm ma túy luôn là một trong những cuộc đấu tranh tàn khốc nhất, bởi tội phạm ma túy sẵn sàng bất chấp cả tính mạng để bảo vệ "hàng". Trong chuyên án đánh sập "ông trùm" ma túy kiêm lái bò, cuộc săn lùng "con ma" vùng biên Phạm Bá Dìn là một trong những "trận đánh" vất vả và khốc liệt nhất của lực lượng phòng, chống tội phạm về ma tuý.

Sau nhiều ngày đấu tranh với các đối tượng, căn cứ tài liệu thu thập được, Ban Chuyên án chỉ đạo tập trung lực lượng truy bắt bằng được một số đối tượng chính ở huyện Quan Hóa (tỉnh Thanh Hóa). Cơ quan điều tra đã bắt hai nữ quái buôn ma túy là Nguyễn Thị Tốt.
Tốt từng bị truy nã vì buôn bán 48 bánh heroin. Đối tượng Đinh Thị Dung mua bán 34 bánh heroin với các đối tượng ở Nam Định, Hải Phòng và huyện Quan Hóa, Mường Lát (tỉnh Thanh Hóa).
Tích cực đấu tranh, ban chuyên án bắt hàng loạt đối tượng trong đường dây ma túy do Phạm Bá Dìn cầm đầu từ Thanh Hóa về Nam Định, làm rõ hành vi mua bán 71kg heroin và 23,5kg thuốc phiện của 24 đối tượng trong đường dây của Dìn.
Một thời gian dài tại các phiên chợ vùng cao biên giới, thấp thoáng bóng những trinh sát của cục CSĐT tội phạm về ma túy mặc thường phục, hoà mình vào đám đông để lần theo những mắt xích quan trọng.
Hình ảnh Cuộc vây ráp giữa rừng già và trùm ma tuý có “tài nếm” ma tuý số 1

Ban Chuyên án xác lập kế hoạch bắt Phạm Bá Dìn.

Nhớ lại những ngày "chiến đấu" gian khổ với nhóm tội phạm này, Đại tá Phạm Văn Chình, Phó Cục trưởng Cục Cảnh sát điều tra tội phạm về ma túy (C47 Bộ Công an) cho biết, lần mò tung tích bọn tội phạm là khâu quan trọng và gian nan nhất. Trong hàng ngàn cái tên giống nhau, phải sàng lọc, tìm ra đúng đối tượng nghi vấn, chẳng khác "mò kim đáy bể". Mấy tháng trời ròng rã, các trinh sát mới lần tìm chính xác tung tích của "cáo già" vùng biên. Tuy mù chữ nhưng Phạm Bá Dìn (ở Sơn Thành, Thanh Hóa) sắp đặt, tính toán và chỉ đạo mạng lưới buôn bán heroin của y cực kỳ khoa học và tinh quái.
Đằng sau cái vẻ khù khờ, nói tiếng Kinh không sõi của Phạm Bá Dìn là sự tinh ranh của tên tội phạm có "thâm niên" buôn bán ma túy. Được biết ngay từ năm 1996, Dìn đã giàu nhất bản. Nhà Dìn có máy phát điện và lắp một ăng-ten parabol thu tới 60 kênh truyền hình. Từ khi Quyết, Dung và các đồng bọn bị bắt, Dìn "án binh" bất động, sống ẩn mình như con thú trong hang tối và đi đâu cũng lăm lăm súng, dao để phòng vệ. Trong đường dây buôn bán "cái chết trắng" do mình điều hành, ngày đó, Dìn đã sử dụng đầy đủ các luật giang hồ, kể cả "luật thủ tiêu".
Chỉ trong ba năm (1996-1998), Dìn trực tiếp thực hiện mua bán 15 bánh heroin; tích cực thu gom hàng, mở rộng Thị trường, tìm mạng lưới tiêu thụ hàng trăm bánh. Dìn cùng đồng bọn là Hà Văn Diệp, Hà Văn Dịnh, Hà Văn Tèn, Lê Văn Giang, Trần Văn Kế, Phạm Bá Mừng mua heroin của các đối tượng ở huyện Mường Lát, vận chuyển về Nam Định bán cho đầu mối Ngô Văn Ngọc, Phạm Văn Tuấn, Nguyễn Sinh Khương, Ngô Văn Đoàn, Đinh Thị Dung... tỏa đi tiêu thụ tại Thái Bình, Lạng Sơn, Hải Phòng và các tỉnh phía Nam với thủ đoạn tinh vi. Tháng 3/1999, Dìn đến nhà Thiết ở huyện Mường Lát gặp Nguyễn Văn Quyết, Nguyễn Văn Sáng. Biết Sáng và Quyết đang "khát hàng", Dìn "tiếp thị" ngay hai bánh heroin và dẫn đến nhà Páo mua một bánh heroin.
Đóng "đại bản doanh" trong địa bàn hoang vu của vùng giáp biên Thành Sơn, Dìn đã biến nơi đây thành một “lô cốt” ma túy gần như bất khả xâm phạm. Hễ thấy người lạ, có dấu hiệu khả nghi là Dìn nhanh như sóc, chạy vào rừng lẩn trốn. Vì thế, các trinh sát do đại tá Chình chỉ huy đã đặt yếu tố bí mật bất ngờ lên hàng đầu. Gần hai tháng trời, các trinh sát và điều tra viên tham gia bắt giữ Dìn đã bí mật ém quân ở Mai Châu, Hòa Bình. Khi thời cơ chín muồi, tổ công tác quyết định xuất kích, tối hôm đó, tổ công tác bí mật vượt suốt đoạn đường rừng hàng chục cây số. Đêm tối đen, lực lượng truy bắt Dìn lặng lẽ nhằm thẳng hướng bản Sơn Thành tiến bước. Ai đã từng lên vùng sông Mã mới thấy hết được vẻ hùng vĩ, hoang sơ nhưng cũng cảm nhận được sự hiểm trở của nó. Mùa nước lên, sông Mã hung dữ khác thường, nước đỏ ngầu.
Bản của Dìn ở, địa hình cực kỳ phức tạp, lại giáp biên giới Lào. Đường vào bản một bên là vực sâu, một bên là rừng núi hiểm trở, phải bắt buộc đi qua một con sông lớn, duy chỉ có con đò ngang do người nhà bọn chúng chở. Phương án cho anh em đi trực thăng hoặc đi tắt từ Lào bất ngờ vào bắt cũng không khả thi. Vì nếu rầm rộ như vậy sẽ dễ "bị động", chúng sẽ nhanh chân chạy sang Lào trốn, hoặc sẽ dùng vũ khí liều chết chống trả. Phương án tối ưu là đóng giả những người dân đi làm nương, đi buôn bán, cũng ba lô khoác vai, chân đi giày ba ta, đi xe ôm cách nhà Dìn khoảng 5km thì chia lẻ từng tốp đi bộ trà trộn vào với người dân đi xem phim, bí mật ập vào nhà Dìn. Đến 1h đêm, tổ công tác áp sát nhà hắn. Lúc này, nhà hắn vẫn đông người. Hóa ra, con Dìn bị ốm, họ hàng đến thăm, nhân thể xem phim. Không chần chừ, tổ công tác bất ngờ xông vào nhà đọc lệnh bắt, khóa tay Dìn trong sự ngỡ ngàng của gia đình và dân bản. Giữa đêm khuya phải tìm người làm chứng, đi bộ tới 7 cây số mới lấy được con dấu của xã. Yêu cầu đặt ra là phải dẫn giải hắn ra khỏi bản ngay trong đêm, nếu không, khi trời sáng, có thể đồng bọn và người nhà hắn sẽ tìm cách giải thoát. "Lúc áp giải Dìn ra khỏi nhà thì trăng đã lặn. Anh em ai cũng thấm mệt nhưng đều thở phào nhẹ nhõm", đại tá Chình kể.
Hé lộ manh mối, kẻ vác bao tải tiền đi hối lộ…
Ngay sau khi Dìn bị bắt, mọi hành vi, thủ đoạn của đường dây buôn bán ma tuý do Quyết điều hành bị lộ tẩy. Theo đó, để nguồn hàng càng phong phú, Quyết ráo riết móc nối với các tay chuyên nghiệp mua bán ma túy ở Xuân Trường, trong đó có Phạm Văn Tuấn, một đại gia ở Xuân Hòa (huyện Xuân Trường). Hai anh em Phạm Văn Tuấn và Phạm Văn Thuấn đều có tiền án, tiền sự liên quan đến "cái chết trắng". Tuấn có khả năng "điều tiết" số lượng lớn heroin tiêu thụ trên địa bàn, dùng cả uy tín và thế lực của mình và mọi thủ đoạn, mánh lới chi phối, khống chế các đối tượng trong đường dây. Tháng 8/1996, Quyết cùng Phạm Văn Sơn (cháu Tuấn) vận chuyển một bánh heroin bán cho Nông Thị Hằng, Hằng bán lại cho Đầm để Đầm bán lại cho hai đối tượng người Trung Quốc, kiếm lời 2.000 NDT/bánh.
Hình ảnh Cuộc vây ráp giữa rừng già và trùm ma tuý có “tài nếm” ma tuý số 2

Phạm Bá Dìn, gã “cáo già” vùng biên sau vành móng ngựa.

Với bản lĩnh của hai "cáo già", Quyết và Tuấn thống nhất dựng lên kịch bản chiếm đoạt "hàng" của đồng bọn. Một lần cuối năm 1998, khi các đối tượng ở Thanh Hoá mang 19 bánh heroin ra Nam Định, Quyết thử "hàng" và làm giá ngay tại nhà Tuấn. Tuấn nhận "hàng", nhưng sau đó nói rằng, Quyết đã cuỗm "hàng" trốn mất vì đang bị truy nã. Chẳng còn cách nào khác, lũ đàn em ngây thơ bị trắng tay nhưng vẫn phải "ngậm bồ hòn làm ngọt". Đối tác luôn cạnh tranh với Quyết là Nguyễn Sinh Khương, tự Khương "râu".
Thời điểm đó, Khương "râu" được xếp vào loại "cáo cụ" trong buôn ma túy và có tiếng "chịu chơi". Khương "râu" là khách quen của nhiều nhà hàng, khách sạn trong vùng, sẵn sàng bỏ ra vài "vé" (100 USD là 1 "vé") để có một đêm vui chơi cùng với người đẹp. Khi heroin là "hàng" thịnh nhất trong giới buôn ma tuý Khương chuyển hướng Kinh doanh. Mạng lưới đối tác ở Quan Hóa do Dìn cầm đầu đã "rót" cho Khương "râu" khoảng 3 tạ heroin. Nhưng, chuyện làm ăn không phải lúc nào cũng suôn sẻ. Chính sự cạnh tranh khốc liệt và những món lời siêu lợi nhuận là nguyên nhân dẫn đến mâu thuẫn giữa những bạn hàng tin cẩn nhất như Quyết và Khương. Tháng 9/1998, Chấp và Kiểm (ở Thanh Hoá) mang cho Khương hai bánh heroin, gửi ở nhà Ngọc.
Khi Khương đến lấy, Quyết cương quyết không trả, tranh "hàng" của Khương. Bị nẫng tay trên, quá bực tức, Khương gây gổ với Quyết và Ngọc phải đứng ra dàn xếp. Nhân nào quả ấy, ngày 27/5/1999, Khương theo chân Quyết vào trại giam, trả giá cho hành vi vi phạm pháp luật do y gây ra. Những tưởng, đường dây này đến đây là hết, tuy nhiên, sự xuất hiện của một gã trung niên vác hàng bao tải tiền đi hối lộ cảnh sát mong đưa Quyết ra khỏi trại giam xuất hiện. Ban Chuyên án đã chuyển hướng đấu tranh và kẻ cầm đầu đường dây ma túy "khủng" này phải xuất đầu lộ diện.
"Chuyên gia nếm" heroin
Không chỉ "buôn hàng giỏi", Quyết còn được đàn em phục tài vì thử heroin "rất chuẩn". Chỉ sau một giây nếm "hàng", Quyết trả lời ngay, "hàng" có "xịn" hay không. Có lần, mình Quyết  giúp Khương "râu" thử liền 18 bánh heroin bằng "phương pháp nếm" trực tiếp.

0 nhận xét