This is default featured slide 1 title

Go to Blogger edit html and find these sentences.Now replace these sentences with your own descriptions.

This is default featured slide 2 title

Go to Blogger edit html and find these sentences.Now replace these sentences with your own descriptions.

This is default featured slide 3 title

Go to Blogger edit html and find these sentences.Now replace these sentences with your own descriptions.

This is default featured slide 4 title

Go to Blogger edit html and find these sentences.Now replace these sentences with your own descriptions.

This is default featured slide 5 title

Go to Blogger edit html and find these sentences.Now replace these sentences with your own descriptions.

10 phát minh thay đổi cả thế giới

Cuộc sống con người hiện đã trở nên đơn giản hơn xưa rất nhiều. Nhà nhà có điện sử dụng, có internet để truy cập thông tin khắp mọi nơi, có ô tô đi du lịch... Với bao nhiêu công sức, các nhà sáng chế đã phát minh hàng ngàn sản phẩm, phục vụ cho cuộc sống con người. Sau đây là 10 sản phẩm quan trọng nhất, ảnh hưởng sâu rộng tới cuộc sống con người.

Khi nghĩ đến những nhà phát minh, chắc hẳn bạn sẽ tưởng tượng ra một căn phòng, trong đó nhà phát minh ngồi đơn thương độc mã với những thiết bị tinh vi, nghiên cứu, thử nghiệm, thiết kế, thử đi thử lại... Và sau đó, một phát minh mới đã ra đời, là một bước ngoặt thay đổi cả làng công nghệ, và thay đổi toàn bộ cuộc sống của chúng ta.
 
Bạn nghĩ gần đúng rồi đấy. Đúng vậy, thông thường để phát minh ra một cái gì đó, những nhà sáng chế đã phải nghiên cứu rất nhiều, thử nghiệm liên tục để đảm bảo sản phẩm hoàn hảo nhất trước khi ra mắt, nhưng quá trình này kéo dài hơn bạn tưởng nhiều. Và tất nhiên, trong phòng thí nghiệm đó không chỉ có mỗi nhà phát minh mà còn có nhiều người khác nữa.
 
Và bạn sẽ thấy, có những phát minh ở dưới đây, không phát minh nào được tạo ra theo cách trên. Mỗi phát minh được xây dựng dựa trên những nghiên cứu khác từ hàng chục hay hàng trăm năm trước. Phát minh nào cũng có vấn đề của nó, có khi phải đến hàng chục năm sau mới có người giải quyết được. Nói một cách khác, người được coi là nhà phát minh cho một sản phẩm nào đó, không phải là người đầu tiên nghĩ ra ý tưởng, mà là người cải tiến và đưa nó vào cuộc sống hàng ngày.
 
10. Chiếc máy cày.
 
Với cuộc sống hiện đại ngày nay, chiếc máy cày có vẻ không có gì thú vị. Nó chỉ là một công cụ thô sơ dùng để xới đất lên, làm lớp đất trở nên giàu dinh dưỡng hơn và sẵn sàng cho việc trồng trọt. Song, máy cày lại là một phát minh giúp cho mọi thứ khác của con người đều là có thể.
 
 
Không ai biết ai là người phát minh ra chiếc máy cày. Nó được phát triển độc lập ở nhiều vùng lãnh thổ, và có nhiều bằng chứng cho thấy nó đã được sử dụng từ thời tiền sử. Nhờ chiếc máy cày, con người bắt đầu biết trồng trọt. Con người lúc bấy giờ chỉ quan tâm đến việc làm sao có đủ thức ăn để sống sót qua mùa. Trồng trọt là một cách ổn định cuộc sống, nhưng nếu làm hoàn toàn bằng tay thì thật nặng nhọc. Chiếc máy cày đã thay đổi tất cả.
 
Chiếc máy cày giúp công việc trở nên đơn giản hơn. Việc cải tiến công nghệ giúp con người có thể thu hoạch được nhiều lương thực hơn, họ có thể trao đổi phần dư thừa để lấy nhiều vật dụng khác. Và kể từ khi xuất hiện trao đổi hàng hóa, cuộc sống của con người sẽ tiến xa hơn, không chỉ là trồng trọt, mà sẽ là sản xuất nhiều loại hàng hóa khác hay các dịch vụ tiện ích khác...
 
Và từ khi có trao đổi và dự trữ hàng hóa, lần lượt chữ viết, hệ thống các con số, hệ thống bảo vệ, quân sự... ra đời. Tiếp tục tích lũy và thay đổi những hoạt động trên, các thành phố được xây dựng và phát triển... Do đó, sẽ không ngoa khi nói rằng, chiếc máy cày là nguồn gốc cho sự phát triển của loài người.
 
9. Bánh xe.
 
Chiếc bánh xe là một phát kiến cổ xưa khác mà chúng ta không thể biết được nguồn gốc từ đâu. Chiếc bánh xe cổ xưa nhất cùng với trục cơ học được tìm thấy ở gần Ljubljana, Slovenia, ước tính từ năm 3100 trước Công nguyên.
 
 
Chiếc bánh xe giúp vận chuyển hàng hóa nhanh hơn và hiệu quả hơn, đặc biệt khi dùng thêm ngựa kéo hoặc bò kéo. Dù sao thì, nếu chỉ sử dụng với mục đích vận chuyển thì nó đã không thế thay đổi thế giới như nó đã làm.
 
Ngoài công việc vận chuyển thì chiếc bánh xe còn có nhiều tác dụng khác. Hàng ngàn phát minh sử dụng bánh xe để hoạt động, từ bánh xe nước đến các cối xay gió, sử dụng bánh răng làm bộ truyền động, rất nhiều máy cổ xưa sử dụng hệ thống này. Các cánh tay đòn bẩy và ròng rọc cần bánh xe để chạy. Rất nhiều công nghệ hiện đại ngày nay vẫn phải phụ thuộc vào các bánh xe, như máy ly tâm sử dụng trong hóa học hay các hệ thống nghiên cứu Y học, động cơ điện, máy đốt, động cơ phản lực, năng lượng xanh và rất nhiều thứ khác.
 
8. Máy in
 
Giống như những phát minh khác trong bài, người được coi là người phát minh ra máy in (Johann Gutenberg vào những năm 1430) cũng chỉ là cải tiến một công nghệ có sẵn và khiến nó trở nên hiệu quả hơn, phổ biến hơn. Thế giới lúc ấy đã có giấy và công nghệ in bằng các khối – người Trung Quốc đã phát minh ra chúng vào đầu thế kỉ 11 – nhưng sự phức tạp trong tiếng Trung đã làm nó trở nên kém phổ biến. Marco Polo đã đem ý tưởng đó về châu Âu năm 1295.
 
 
Gutenberg đã gộp ý tưởng từ cách in bằng khối với screw press (sử dụng dầu olive và rượu). Ông cũng phát triển cách in bằng khối kim loại giúp kéo dài tuổi thọ của thiết bị hơn là những khối gỗ khắc chữ trước đây. Sau cùng, ông thay đổi mực in và giấy in để giúp cái tiến chất lượng và tốc độ in giúp in số lượng lớn.
 
Máy in cho phép chúng ta có thể đưa một lượng lớn thông tin đến thế giới với chi phí thấp và hiệu quả.
 
Chiếc máy in là nền tảng của nhiều loại máy khác, tất nhiên, tinh xảo hơn chiếc bánh xe nhiều. Sự truyền bá kiến thức trong sách vở đã giúp những người khác có điều kiện tiếp cận các công nghệ mới và phát minh ra nhiều thứ hơn.
 
7. Hệ thống làm lạnh.
 
Tủ lạnh làm lạnh thức ăn bên trong bằng cách hấp thu nhiệt lượng từ thức ăn và thải ra ngoài. Thật khó để xem ai là người đầu tiên nghĩ ra ý tưởng về chiếc tủ lạnh, nó bắt đầu phổ biến trong khoảng 2 thế kỉ trước. Người ta tin rằng ban đầu đó là một sản phẩm không được công bố của Oliver Evans năm 1805 về một chiếc máy nén hơi nước, trong khi một vài quan điểm khác cho rằng thiết kế của Carl von Linde năm 1876 là sản phẩm tiên phong cho những chiếc tủ lạnh hiện đại đang ở trong nhà các bạn hiện nay. Hàng tá nhà sáng chế khác, bao gồm cả Albert Einstein, đã cải tiến chiếc tủ lạnh qua các thập kỷ.
 
 
Vào đầu thế kỉ 20, việc lấy băng tự nhiên để làm lạnh vẫn còn phổ biến, nhưng những ngành công nghiệp lớn như ngành sản xuất bia đã bắt đầu sử dụng các loại máy làm lạnh. Lấy băng tự nhiên để làm lạnh trở nên hiếm gặp hơn vào Thế Chiến thứ nhất. Nhưng cũng phải đến những năm 1920, cùng với sự phát triển của các hóa chất làm lạnh an toàn với môi trường, tủ lạnh mới dần dần trở nên phổ biến với các gia đình phổ thông.
 
Khả năng giữ thức ăn lạnh trong một thời gian dài (ngay cả trong quá trình vận chuyển – các ô tô đông lạnh đã được phát triển) thay đổi mạnh mẽ ngành công nghiệp thực phẩm và thói quen ăn uống của người dân quanh thế giới. Ngày nay, chúng ta có thể dễ dàng dự trữ những miếng thịt ngon lành hay những thức ăn cho một tuần ngay trong những tháng hè nóng nực, và chúng ta không còn phải mất công sức khai thác băng tự nhiên để làm lạnh nữa – nhất là trong nhịp độ phát triển dân số như vũ bão hiện nay.
 
6. Các thiết bị truyền thông.
 
Có thể là hơi gian lận khi gộp máy điện báo, điện thoại, radio và ti vi vào làm “một phát minh”, nhưng sự phát triển của công nghệ truyền thông là liên tục thay đổi kể từ khi Samuel Morse sáng chế ra máy điện báo năm 1836 (và tất nhiên, cũng là dựa vào những sáng chế khác). Chiếc điện thoại đơn thuần dựa trên ý tưởng cho phép tín hiệu âm thanh được truyền qua những sợi dây đồng, không chỉ là những tiếng beep như máy điện tín sử dụng mã Morse. Hệ thống này hoạt động liên tục giữa 2 địa điểm, sử dụng hạ tầng cơ sở là hệ thống dây dẫn để hoạt động.
 
 
Việc truyền tín hiệu không dây sử dụng sóng điện từ được rất nhiều nhà khoa học nghiên cứu và phát triển, đặc biệt Guglielmo Marconi và Nikola Tesla đã phổ biến chúng rộng rãi vào đầu thế kỉ 20. Và cuối cùng, âm thanh và hình ảnh có thể truyền không cần dây dẫn, với chất lượng giữ nguyên. Radio và ti vi được coi là những bước ngoặt lớn trong lịch sử truyền thông, nhờ chúng mà người ta có thể truyền tải thông tin đến hàng nghìn hay thậm chí hàng triệu người khác.
 
Phát triển công nghệ truyền thông đã giúp thu hẹp thế giới lại. Trong vòng 120 năm, từ việc chúng ta phải mất hàng tuần để có thể biết được những thông tin từ phía bên kia trái đất, đến nay chúng ta còn có thể theo dõi trực tiếp cái gì đang diễn ra ở đó. Công nghệ truyền thông giúp chúng ta nắm bắt thông tin tốt hơn, và còn cho phép chúng ta tương tác với những người dùng khác.
 
5. Máy hơi nước.
 
Trước thời máy hơi nước, hầu như tất cả các sản phẩm được làm ra bằng tay. Bánh xe nước và súc vật kéo chỉ là năng lượng giúp máy hoạt động, và nó có những giới hạn nhất định. Cuộc cách mạng công nghiệp, được hy vọng sẽ mang lại sự thay đổi lớn cho nền văn minh nhân loại, đã đem lại cho chúng ta niềm hy vọng mới – chiếc máy hơi nước.
 
 
Quan niệm về việc sử dụng hơi nước để tạo ra năng lượng đã xuất hiện từ hàng ngàn năm trước, nhưng sáng chế của Thomas Newcomen năm 1712 là thiết bị đầu tiên ứng dụng nó vào thực tiễn. Năm 1769, James Watt đã thay đổi thiết kế của Newcomen, ông đưa thêm một bình ngưng tụ riêng biệt vào máy, từ đó tăng hiệu quả sử dụng lên nhiều lần. Ông cũng phát triển cả động cơ quay và đưa vào máy, đó cũng là một phát minh quan trọng mang lại hiệu quả cao. Do vậy, Watt thường được biết đến là người sáng chế ra chiếc máy hơi nước.
 
Chiếc máy của Newcomen và Watt sử dụng chân không từ việc ngưng tụ hơi nước để điều khiển các piston, chứ không phải sử dụng hơi nước làm áp lực đẩy piston. Điều này khiến máy hơi nước thời đó rất cồng kềnh. Richard Trevithick đã tính toán đến một chiếc máy hơi nước công suất cao với thiết kế đủ nhỏ để điều khiển một tàu xe lửa. Máy hơi nước không những tăng tốc độ sản xuất các sản phẩm, chúng còn giúp vận hành các tàu xe lửa để rồi vận chuyển hàng hóa đến khắp nơi trên thế giới.
 
Ngày nay, khi máy hơi nước bắt đầu bị xóa nhòa bởi các thiết bị điện và động cơ đốt trong (internal combustion engines), chúng vẫn thực sự có tầm quan trọng lớn. Hầu hết các nguồn năng lượng xanh trên Trái đất đều tạo ra điện nhờ sử dụng các tua-bin hơi nước, năng lượng để đun nóng nước được lấy từ việc đốt than đá, khí gas tự nhiên hay từ các phản ứng hạt nhân.
 
4. Xe ô tô.
 
Trong khi máy hơi nước thúc đẩy nền công nghiệp, chiếc ô tô lại thúc đẩy con người. Ý tưởng về một chiếc xe cá nhân đã xuất hiện từ lâu, và chiếc Motorwagen (tiếng Đức – nghĩa là ô tô) do Karl Benz năm 1885 sáng chế, sử dụng động cơ đốt trong, được công nhận là chiếc ô tô đầu tiên trong lịch sử. Henry Ford đã cải tiến thiết kế đó, đưa nó ra thị trường, khiến hầu hết người Mỹ đều muốn có một chiếc. Châu Âu cũng đã đuổi theo ngay sau đó.
 
 
Ô tô có nhiều ảnh hưởng tích cực tới thương mại, xã hội và văn hóa. Chúng ta giờ đã có thể bước lên ô tô và đi khắp mọi nơi chúng ta muốn, có thể là đi shopping hay đi thăm bạn bè. Thành phố được mở rộng hơn, các con đường cao tốc được xây dựng giúp việc di chuyển thêm hiệu quả. Các bãi để xe được xây dựng, mang lại một phần ngân sách cho nhà nước... Nền công nghiệp ô tô chiếm phần quan trọng trong nền kinh tế thế giới, nhưng nó cũng gây ra sự ô nhiễm trầm trọng.
 
3. Bóng đèn.
 
Có một điểm chung giữa các phát minh ở đây, không có ai được coi là nhà phát minh chính của chúng. Tất cả đều được cải tiến từ một phát minh trước đó, và người được coi là đã phát minh ra chúng là người đầu tiên giúp chúng đứng vững trên thương trường. Trong trường hợp này, là chiếc bóng đèn. Chắc hẳn ai cũng nghĩ ngay đến Thomas Edison, ông được coi là người phát minh ra bóng đèn, nhưng thực ra trước đó đã có rất nhiều người thử nghiên cứu với ý tưởng tương tự, còn Edison đã phát triển loại bóng đèn sợi đốt. Joseph Swan cũng thực hiện một ý tưởng tương tự, và cuối cùng sự kết hợp giữa họ đã cho ra đời công ty Ediswan.
 
 
Bóng đèn hoạt động nhờ dòng điện chạy qua một sợi dây dẫn có điện trở lớn, mà ta hay gọi là dây tóc, từ đó dây sáng lên và tỏa nhiệt. Bên trong bóng đèn người ta sử dụng chân không hoặc khí trơ đề phòng cháy dây tóc.
 
Bạn có thể nghĩ rằng, bóng đèn thay đổi thế giới bởi chúng cho phép con người làm việc vào ban đêm hay ở những nơi tối tăm, nhưng trong những trường hợp đó chúng ta hoàn toàn có thể sử dụng đèn khí gas hay một số loại nguồn sáng khác. Thực tế, bóng đèn là nền tảng giúp con người nghĩ đến việc xây dựng mạng lưới điện cung cấp điện năng đến cho từng gia đình và công ty, đây mới là lợi ích thực sự của nó, để đến ngày nay, xung quanh chúng ta là những vật dụng tiêu thụ điện năng ở khắp mọi nơi, chỉ cần cắm công tắc và bật. Thật đơn giản.
 
2. Máy vi tính.
 
Máy vi tính là thiết bị giúp chúng ta nhập dữ liệu, xử lý theo một cách nào đó, và đưa ra những dữ liệu mới. Không có ai được coi là người sáng tạo ra chiếc máy tính, ngay cả Alan Turing – người Anh – được coi là người có ảnh hưởng lớn nhất đến lĩnh vực này. Các máy vi tính cơ học đã xuất hiện từ những năm đầu thế kỉ 19, nhưng máy vi tính sử dụng điện thì được sáng chế vào thế kỉ 20.
 
 
Máy vi tính có thể thực hiện những phép toán phức tạp với tốc độ không tưởng. Khi được vận hành dưới tay một lập trình viên điêu luyện, máy vi tính có thể làm nhiều việc hơn chúng ta tưởng. Nhiều loại máy bay quân sự hiện đại không thể hoạt động mà thiếu sự điều chỉnh của máy tính. Máy tính còn giúp hiển thị mã gen người, đưa tàu vũ trụ vào quỹ đạo, điều khiển các thiết bị kiểm tra Y tế, tạo ra những đoạn phim ảnh kì diệu từ phần mềm của nó...
 
Về mặt vĩ mô, chúng ta khó có thể tưởng tượng hết những gì máy vi tính có thể giúp con người. Máy vi tính giúp con người lưu trữ lượng lớn thông tin, và khi cần có thể xem lại một cách nhanh chóng. Rất nhiều đồ vật sẽ không thể vận hành nếu thiếu chiếc máy vi tính, ví dụ như ô tô hay hệ thống năng lượng xanh, điện thoại...
 
1. Internet.
 
Internet, mạng máy tính phủ rộng khắp thế giới, cho phép người ta có thể truy cập mọi thông tin vào bất kì thời điểm nào. Nó ảnh hưởng không nhỏ tới kinh doanh, giao tiếp, kinh tế, giải trí và ngay cả chính trị. Internet không thay đổi thế giới nhiều như chiếc máy cày, nhưng cũng ngang hàng với máy hơi nước hay chiếc ô tô.
 
 
DARPA (Defense Advanced Research Projects Agency), trung tâm nghiên cứu và phát triển của Quân đội Mỹ, đã tạo ra ARPANET cuối thập kỉ 60. Mạng máy tính computer-to-computer này nhằm phục vụ cho mục đích quân sự và nghiên cứu kinh tế. Các mạng máy tính khác được phát triển nhanh chóng ngay sau đó, cuối thập kỉ 70 các nhà nghiên cứu máy tính đã tạo ra phương thức giao tiếp đơn lẻ, TCP/IP, cho phép các máy tính có thể kết nối tới các máy khác trong mạng. Và sau đó, là sự ra đời của Internet, nhưng phải chục năm sau, Internet mới được phủ sóng toàn cầu.
 
Internet là một phát minh vĩ đại mà chúng ta có thể thấy ngay được ảnh hưởng của nó tới cuộc sống. Khả năng khuếch tán thông tin rộng khắp cũng như sự tổng hợp thông tin một cách hiệu quả đã tạo nên cuộc cách mạng mới. Một số người lo lắng rằng, nếu mạng Internet bị sụp đổ, chúng ta sẽ chỉ có thể làm việc trong các mạng nội bộ, chúng ta sẽ gần như bị cô lập với thế giới bên ngoài. Cũng như các phát minh khác, hậu quả tích cực hay tiêu cực chúng mang lại, là phụ thuộc vào cách chúng ta sử dụng.

0 nhận xét

50 phát minh làm thay đổi thế giới

Bàn tính – 190 sau CN. Việc sử dụng bàn tính được ghi vào sử sách Trung Quốc (TQ) lần đầu tiên vào năm 190 sau CN. Công cụ của người TQ được coi là phương pháp tính nhanh nhất trong nhiều thế kỷ, và dưới bàn tay sử dụng thành thạo, nó có thể cho ra kết quả nhanh hơn máy tính điện tử.
Bàn tínhThuốc Aspirin – 1899. Danh y Hy Lạp Hippocrates - “cha đẻ” của nền y học hiện đại - là người đầu tiên khám phá công dụng chữa nhiều loại bệnh của chất acetylsalicylic acid. Cuối thế kỷ 19, nhà hóa học người Đức Felix Hoffman hoàn thiện dược phẩm này và đặt tên là aspirin.
Mã vạch – 1973. Được “thai nghén” năm 1952 bởi một sinh viên ở Philadelphia (Mỹ) như dạng mã moóc hữu hình, ngày nay mã vạch hiện diện trên hầu hết mọi hàng hóa chúng ta mua.
Xe đạp – 1861. Ban đầu được tạo ra làm thú tiêu khiển cho giới thượng lưu những năm 1820, “ngựa sắt” nhanh chóng trở thành phương tiện vận chuyển không giai cấp.
Bao cao su – 1640. Người Ai Cập dùng bao cao su cách đây 3.000 năm. Bác sĩ phụ khoa người Italia Gabriele Falloppio vào thế kỷ thứ 17 đã ủng hộ việc sử dụng công cụ tránh thai này để ngừa bệnh lây qua đường tình dục.
Nhà phát minh Mỹ Jacob Perkins (Ảnh: hevac-heritageTủ lạnh – 1834. Nhà phát minh Mỹ Jacob Perkins là người đầu tiên mô tả cách thức các ống dẫn chứa đầy các hóa chất dễ bay hơi có thể ướp lạnh thực phẩm.
Động cơ đốt trong – 1859. “Cha đẻ” của động cơ đốt trong là nhà phát minh người Bỉ Étienne Lenoir. Nó là phiên bản cải tiến của động cơ hơi nước.
Máy laser – 1960. Nhà vật lý Theodore Maiman đã phát minh máy phát laser đầu tiên sau khi ông phát hiện tinh thể hồng ngọc phát ra ánh sáng “sáng hơn của Mặt trời”.
Bóng đèn tròn – 1848. Thực tế Joseph Swan đã phát triển bóng đèn dây tóc trước doanh nhân Mỹ Thomas Edison nhưng sau đó cả hai hợp sức sáng chế thiết bị chiếu sáng không thể thiếu trong mỗi gia đình.
Ổ khóa – 2000 năm trước CN. Cách đây 4.000 năm, cư dân Ai Cập là những người đầu tiên dùng ổ và chìa khóa để bảo quản đồ đạc.
Vi mạch – 1958. Kỹ sư Mỹ Jack Kilby tạo mạch tích hợp đầu tiên trên thế giới mà sau này đã làm thay đổi ngành điện toán thế giới.
Điện thoại di động – 1947. Bell Laboratories ở bang Missouri (Mỹ) là đơn vị đầu tiên cung cấp dịch vụ ĐTDĐ.
Giấy – 105 sau CN. Cách đây 2.000 năm, người Trung Quốc bắt đầu dùng vỏ cây, thớ tre, cây gai dầu, cây lanh để sản xuất giấy. Tuy nhiên, phải mất nhiều thế kỷ giấy mới bao quát khắp thế giới.
Máy in – 1454. Người Trung Quốc là thợ in đầu tiên trên thế giới nhưng thợ kim hoàn Đức Johannes Gutenberg đi tiên phong trong việc chế tạo máy in.
Internet – 1969. Ý tưởng về một mạng liên lạc toàn cầu được Bộ Quốc phòng Mỹ nghĩ ra vào thập niên 1960. Năm 1989, kỹ sư người Anh Tim Berners-Lee phát minh ra Internet cùng với World Wide Web.
Thuốc ngừa thai –1951. Viên thuốc ngừa thai do nhóm của nhà hóa học Carl Djerassi bào chế năm 1951 nhưng mãi đến năm 1962 nó mới được lưu hành tại Anh.
Bánh xe – năm 3.500 trước CN. Bánh xe xứng đáng đứng vào tốp đầu trong danh sách “những phát minh vĩ đại”. Bức ảnh đầu tiên chụp bánh xe ở Sumeria (Iraq ngày nay) có từ năm 3.500 và chẳng lâu sau nó “lăn bánh” sang phương Tây.
Dây kéo –1913. Năm 1913, kỹ sư Thụy Điển Gideon Sundback đã chế ra cái phẹc-mơ-tuya đầu tiên để cài đôi giày ống.
Các phát minh còn lại gồm dây kẽm gai (1873), cung tên (năm 30.000 trước CN), đĩa CD (1965), máy điều hòa nhịp tim (1958), thẻ tín dụng (1950), trống (năm 12.000 trước CN), thuốc nổ dynamite (1867), lưỡi câu (năm 30.000 trước CN), hệ thống định vị toàn cầu (1978), máy nghe nhạc số iPod (2001), ấm nước (1891), kính hiển vi (1590), cái cày (năm 100 sau CN), dây thun (1845), máy may (1830), mắt kính (1451), ống tiêm (1844), kính thiên văn (1608), dù che (năm 2.400 trước CN), máy nghe nhạc walkman (1979), cân trọng lượng (năm 5.000 trước CN), súng đại bác (thế kỷ 13), áo ngực (1913), vô tuyến truyền hình (1925), điện thoại (1876), máy tính (1977), nút áo (1235), la bàn (1190), pin (1800), máy ảnh (1826), radio (1895), que diêm (1826).
TUYẾT HỒNG
Cập nhật: 24/11/2007Theo Times of India, Báo Cần Thơ
http://khoahoc.tv/50-phat-minh-lam-thay-doi-the-gioi-18359

0 nhận xét

Làm thế nào để biết người đối diện bạn đang nở nụ cười giả tạo?

“Nếu bạn không có sự đồng cảm, bạn sẽ khó mà phân biệt được sự khác biệt giữa hai bức ảnh”, Wiseman cho biết.

Nụ cười là ngôn ngữ chung trên thế giới đại diện cho sự thân thiện. Nhưng làm thế nào để chúng ta biết được nụ cười đó có chân thật hay không?
Nhà tâm lí học Richard Wiseman đã tiến hành một cuộc nghiên cứu để chứng minh khả năng nhận biết độ “thật” của nụ cười của con người.

Nhiếp ảnh gia sẽ yêu cầu người được chụp tưởng tượng đang gặp một người mà họ không ưa và sau đó nở nụ cười giải tạo; tiếp theo họ sẽ tưởng tượng họ đang gặp một người bạn thân và nở một nụ cười chân thành.
Cả hai tình huống trên sẽ được nhiếp ảnh gia chụp lại.
 Đâu là nụ cười giả tạo?
Đâu là nụ cười giả tạo?
Câu hỏi đặt ra là nhận biết nụ cười “giả” và “thật” có khó không? “Nếu bạn không có sự đồng cảm, bạn sẽ khó mà phân biệt được sự khác biệt giữa hai bức ảnh“, Wiseman cho biết.
Qua khảo sát ông cho biết khoảng 60% người bình thường sẽ phân biệt được sự khác nhau trên, trong khi những người hay đi tiệc tùng sẽ chiếm tỉ lệ cao hơn: 66%.

Ngoài ra các phóng viên và nhà khoa học xã hội là những người có tỉ lệ đoán đúng cao nhất: 73% và 80% lần lượt.
Hay nói cách khác, những người làm công việc có liên quan đến con người hay tiếp xúc nhiều với con người sẽ nhận định được sự khác nhau giữa nụ cười “giả” và “thật” dễ dàng hơn.
Hình bên trái mới là nụ cười thật.
Sự khác nhau giữa hai tấm hình trên là nếp nhăn ở khóe mắt, nụ cười “thật” sẽ dùng nhiều cơ trên mặt để cười hơn, dẫn đến các nếp nhăn ở khóe mắt trở nên rõ hơn so với nụ cười giả. Nhìn chung, ánh mắt nói lên tất cả.

Tham khảo The Guardian
theo GenK/TTVN

0 nhận xét

Nạn nhân đầu tiên của trí tuệ nhân tạo chính là những quốc gia "làm thợ" như Việt

Nạn nhân đầu tiên của trí tuệ nhân tạo chính là những quốc gia "làm thợ" như Việt Công Nghệ 360 - Emily Hôm nay lúc 10:07 Điểm tin trong ngày:X YO-KAI Watch - Đối thủ của Pokemon chính thức lên Mobile Nhà kinh tế học người Mỹ, đạt giải Nobel kinh tế năm 2008, Paul Krugman, từng nói: "Năng suất không phải là tất cả, nhưng về lâu dài thì gần như là tất cả..."; Tránh bị xài ké WiFi cần làm gì? Smartphone đã hủy hoại tuổi thơ trẻ em thế nào? Pin điện thoại và laptop bị phồng to gây nguy hiểm cho bạn Gõ nhầm đuôi '.com' thành '.om' có thể giúp virus tràn vào máy bạn Câu chuyện về năng suất là một cuốn trường thiên tiểu thuyết vẫn còn dang dở từ khi loài người vẫn ở hình thái xã hội bộ lạc, khi thu nhập đầu người chỉ khoảng 30 usd/năm, cho đến hiện nay, khoảng 60.000 USD/năm ở nhiều nước phát triển. Làn sóng trí tuệ nhân tạo liên quan gì đến việc này? Cỗ máy chơi cờ vây của Google, AlphaGo, vừa có chiến thắng oanh liệt 4-1 trước kỳ thủ cờ vây người Hàn Quốc Lee Sedol. Lee Sedol là kỳ thủ đã từng 18 lần giữ danh hiệu vô địch cờ vây thế giới. Trước đó, AlphaGo đã đè bẹp nhà vô địch cờ vây của châu Âu Fan Hui với tỉ số 5-0. Tuy đây là lần đầu tiên một cỗ máy chơi cờ vây hoàn toàn tự động chiến thắng một kỳ thủ đẳng cấp cao, nhưng suy cho cùng thì chuyện cỗ máy chơi tự động thắng người không phải là hiếm. Hai mươi năm trước, máy tính Deep Blue của IBM đã làm được chuyện tương tự như vậy với việc hạ đo ván Garry Kasparov, nhà vô địch cờ vua của mọi thời đại, với tỉ số 3,5-2,5. Các phần mềm chơi cờ vây vẫn thường xuyên thắng các kỳ thủ nghiệp dư, còn trong các trò chơi trên máy tính, đối thủ máy (bot) thường cũng là những đối thủ khó chịu nhất. ​ Vậy phải chăng Google chỉ muốn lặp lại thành tích cũ, với một cỗ máy mạnh hơn, trong một trò chơi khác? Câu chuyện nằm ở những công nghệ học máy mà Google áp dụng cho AlphaGo.​ Đối với con người, cờ vây là trò chơi khá đơn giản, chỉ có 2 loại quân, đặt quân trên một bàn cờ cỡ 19 x 19, kèm thêm một vài quy tắc về ăn quân, khí, chấp điểm... so với cờ vua hay cờ tướng, gồm nhiều loại quân hơn, các luật "lằng nhằng" như nhập thành, cản mã.... Nhưng đối với máy tính, cờ vây là một trong những trò chơi phức tạp, vì máy tính xét về khả năng xảy ra của các ván cờ sau mỗi nước đi; với cờ vua, chỉ có khoảng 900 phương án cho mỗi nước tiếp theo, còn với cờ vây, số phương án đi tiếp có thể lên đến hơn 100000, như vậy mỗi khi tính xa hơn 1 bước, số trạng thái bàn cờ mà máy tính phải cân nhắc lại tăng thêm cả trăm lần, con số này tiếp tục bùng nổ nếu máy tính muốn tính "sâu" hơn nữa. Với con người thì khác, khi chơi cờ, chúng ta chỉ xem xét vài phương án "có triển vọng" và gạt bỏ hầu hết các phương án "tồi" khác, chúng ta làm được điều này thông qua việc tập luyện và rút kinh nghiệm cho bản thân, hành vi học này tưởng chừng như là độc quyền của loài người,... nhưng bây giờ thì khác, máy tính cũng có khả năng đó, và cỗ máy AlphaGo là ví dụ cụ thể. Đâu là sự đặc biệt của AlphaGo? Để giải quyết bài toán chơi cờ vây, hai công nghệ học máy tiên tiến đã được tích hợp vào AlphaGo, đó là "học sâu" (deep learning) và "học tăng cường" (reinforcement learning); cái thứ nhất là một công nghệ ra đời cách đây hơn 10 năm, nhưng mới ra khỏi phòng thí nghiệm trong vài năm trước, "học sâu" đem lại cho máy tính khả năng học tập của con người, bằng cách nhận ra những yếu tố chi tiết, tổng hợp thành các khái niệm trừu tượng hơn, năng lực này tương tự khả năng trừu tượng hóa ở loài người, nhưng ở một cấp độ kém hơn rất nhiều. "Học tăng cường" là công nghệ cho phép máy tính có thể tự học. Vậy phải chăng Google đã tạo ra một cỗ máy có thể tự học như con người và còn "lợi hại" hơn con người nữa? Chưa đâu, nhưng cũng gần gần như vậy. Một số chuyên gia ước tính rằng để đạt được năng lực như hiện nay AlphaGo xem xét số ván cờ tương đương với một kỳ thủ chơi liên tục trong 80 năm, Lee Sedol mới chỉ chơi cờ có 28 năm thôi, mà anh ta cũng không chơi liên tục; vì vậy xét về khía cạnh nào đó thì năng lực học tập của AlphaGo cũng không có gì nổi bật, nếu xếp vào lớp học cờ vây, sẽ bị coi là học sinh không có triển vọng.​ Cờ vây là 1 môn thể thao rất phức tạp với máy móc. ​ Thời mà máy móc thống trị con người có lẽ không đến nhanh như nhiều người sợ hãi! Khi được phỏng vấn về khả năng này, Andrew Ng, một trong những chuyên gia hàng đầu thế giới về trí tuệ nhân tạo trả lời "Nó cũng tương tự như nỗi lo khi loài người chuyển lên sinh sống trên Sao Hỏa thì ở đó sẽ xuất hiện nạn quá tải dân số vậy, bây giờ chúng ta còn chưa lên đó cơ mà!". Nhưng, những cỗ máy lại có những ưu thế khác so với con người; thứ nhất là các cỗ máy có thể chuyên tâm làm việc mà không gặp vấn đề gì về tâm sinh lý, tuổi già cũng như lương bổng; thứ hai là chúng ta có thể dễ dàng nhân bản những cỗ máy, nó sẽ làm việc với hiệu suất như nguyên bản của nó mà không cần quá trình huấn luyện nào cả; và cuối cùng, trong nhiều công việc, chi phí dành cho cỗ máy ít hơn đáng kể so với thuê chuyên gia con người. Những ưu điểm này khiến robot trở thành đối thủ cạnh tranh đáng gờm với con người trong nhiều lĩnh vực. Năng suất, năng suất và năng suất Không phải bây giờ loài người mới nghĩ đến chuyện dùng cỗ máy thay thế con người, từ xa xưa, chúng ta đã sử dụng những cỗ xe để thay thế cho phu khuân vác, sử dụng động cơ thay cho sức người hoặc vật kéo, sử dụng máy in thay cho việc chép tay, sử dụng máy dệt thay cho khung gỗ, sử dụng điện tín thay vì phải đưa thư,... gần đây, chúng ta sử dụng Google thay cho việc phải vào thư viện lục lọi tài liệu. Những cỗ máy đã khiến năng suất lao động tăng lên hàng nghìn lần, nhưng càng ngày việc cải thiện năng suất càng không dễ dàng, vì những việc thô sơ thì máy làm được gần hết rồi, còn những việc phức tạp hơn thì máy quá "ngu" để có thể làm tốt. Trí tuệ nhân tạo chính là lời giải cho những vấn đề đó! Bằng cách tạo ra những cỗ máy ngày càng hoàn thiện hơn về khả năng học hỏi, trong 10-20 năm tới sẽ có nhiều công việc "biến mất" do không thể cạnh tranh với người máy. Ai sẽ là nạn nhân đầu tiên? Nạn nhân đầu tiên của người máy rất có thể không phải là những công dân của các nước phát triển, mà chính là người dân ở những quốc gia đang phát triển, chủ yếu thu nhập đến từ việc làm thuê hay gia công cho phương Tây. Trung Quốc, Ấn Độ, Việt Nam, Philippines,... và rất nhiều nước khác, đang có động lực tăng trưởng dựa trên việc sản xuất "hộ" nước ngoài dựa trên lợi thế nhân công giá rẻ. Một bản khai thuế thu nhập ở Chicago có thể đi vòng sang Ấn Độ, dưới sự săm soi của các chuyên gia tư vấn khai thuế người Ấn, trước khi được chuyển đến tay các chuyên gia tư vấn trình độ cao hơn ở Mỹ xử lý. Rồi đây, rất có thể người Mỹ sẽ không cần thuê Ấn Độ nữa, vì việc làm đó đã có máy móc ở Mỹ làm thay. Hậu quả dễ thấy, hoặc những người làm thuê sẽ phải chấp nhận mức lương thật thấp, rẻ hơn đáng kể so với máy móc, điều này không dễ; hoặc họ phải kiếm việc khác để làm. Còn một giải pháp nữa, đó là các nước đang làm gia công phải tạo ra những cỗ máy chi phí thấp hơn - con đường hẹp để trở thành quốc gia mạnh.​ Theo GenK​
Nguồn bài viết: http://gamehub.vn/hub/nan-nhan-dau-tien-cua-tri-tue-nhan-tao-chinh-la-nhung-quoc-gia-lam-tho-nhu-viet.113909/
Cổng thông tin chuyên biệt đánh giá Game Mobile | Gamehub

0 nhận xét

Ngoài sự thông minh, bạn nghĩ Einstein còn được biết đến nhờ điểm gì?

Ông cực kỳ nổi tiếng với Thuyết Tương Đối, nhưng trong bài này hãy tìm hiểu các điều thú vị khác cũng làm nên con người của Einstein.

Albert Einstein là một con người vĩ đại có công rất lớn cho ngành khoa học, vật lí học của thế giới. Những đóng góp của ông là nền tảng cơ bản cho các định lí và sự vận hành của mọi vật xung quanh chúng ta.
Ông khá nổi tiếng với Thuyết Tương Đối, nhưng trong bài này hãy tìm hiểu các điều thú vị khác cũng làm nên con người của Einstein.
Kỹ năng giải quyết vấn đề khá nhanh nhạy
Có một câu chuyện kể rằng Einstein khi được giao 20 giờ để giải quyết một vấn đề, ông đã dành khoảng 18 giờ để hiểu thật kỹ vấn đề và chỉ dùng 2 giờ còn lại để nghĩ ra giải pháp thực hiện nó.

Ông ta không nghĩ rằng mình thông minh, ông cho rằng mình có khả năng kiên nhẫn để tìm hiểu một việc gì đó hơn người khác mà thôi.
Việc duy trì cái nhìn về vấn đề gì đó khiến nó không bị đánh giá một cách chủ quan phiến diện và có thể hiểu rõ hơn khía cạnh khác của điều đó.
Einstein cho biết chúng ta phải luôn luôn nhìn nhận sâu hơn về vấn đề để giải quyết mọi thứ thật triệt để và thấu đáo một cách khách quan nhất.
Khiếu hài hước
Einstein thường cho rằng sự khác nhau giữa ngu ngốc và thông minh chính là sự thông minh có giới hạn, ông nói ông càng biết nhiều, càng nổi tiếng thì ông cảm thấy mình ngu ngốc hơn.
Sự thông minh hài hước của ông luôn xen lẫn cái nhìn thực tế và khiêm tốn. Ông luôn nói kiến thức là vô tận và con người chúng ta vẫn chưa khám phá hết được mọi bí ẩn trong vũ trụ này.
Thích ra khơi
Einstein tự nhận ông rất thích lênh đênh ở ngoài đại dương và đã thực hiện nhiều chuyến đi trên biển như một sở thích cá nhân.
Tuy nhiên điều rất thú vị là ông không phải là một người thủy thủ giỏi và thực tế ông hoàn toàn không… biết bơi.
Hiểu rõ một vấn đề khá thấu đáo

Einstein là một con người hiểu rõ những gì ông đang làm và có khả năng lí giải nó một cách kỹ càng nhất. Tuy nhiên người đời đã có câu nói:
Bạn chỉ hiểu thật rõ một vấn đề khi bạn có khả năng giải thích nó một cách đơn giản nhất đến nỗi người không biết gì về nó cũng có thể hiểu được“, và Einstein không phải là ngoại lệ.
Khi được yêu cầu giải thích thuyết tương đối, ông trả lời: “Hãy tưởng tượng bạn đang để bàn tay lên trên bếp nóng, một phút mà như một giờ đúng không?
Còn nếu bạn đang ngồi với một cô gái thật đẹp thì một giờ cứ như một phút vậy. Đó chính là thuyết tương đối“.
Có trí nhớ rất tồi
Einstein nổi tiếng vì có trí nhớ rất tồi. ông không thể nhớ ngày tháng, tên người, số điện thoại và thậm chỉ cả địa chỉ nhà.
Có một lần ông cần đi taxi về nhà và không thể nhớ địa chỉ của mình nên ông đã nói với tài xế: “Ông có biết nhà của Einstein ở đâu không?“.
Người tài xế liền đáp: “Có chứ, ông ấy nổi tiếng mà, ai trong cái thị trấn Princeton đều biết cả, ông muốn đến gặp ông ấy hả?“. Einstein liền cười và trả lời: “Không tôi là Einstein đây, anh vui lòng đưa tôi về nhà được không tôi quên mất địa chỉ rồi“.
Một chuyện khác khi ông đang ở trên tàu, người soát vé đã đi đến và kiểm tra vé của Einstein tuy nhiên ông tìm khắp túi của mình vẫn không thấy chiếc vé đâu, người soát vé liền nói:
Tôi biết ông là Einstein. Đừng lo không sao đâu tôi biết ông đã mua vé rồi“, Einstein gật đầu mỉm cười và gật đầu cám ơn.

Khi người soát vé đã kiểm tra hết và quay lại thì vẫn thấy Einstein đang hì hụi tìm kiếm chiếc vé ấy, ông nói lại với Einstein là đừng tìm kiếm nữa.
Einstein đã trả lời: “Tôi biết tôi đã mua vé mà tôi quên mất mình đang đi đến đâu rồi, thế nên tôi mới tìm vé để coi điểm đến đấy“.
Tổng hợp
theo GenK/TTVN

0 nhận xét

“Chợ tình” ở Sài Gòn

“Chợ tình” ở Sài Gòn

15/03/2016 08:03 GMT+7
TT - Chập choạng tối, công viên 23-9, quận 1 (TP.HCM) có cả trăm người vây quanh một trái tim kết bằng nến đặt trên nền gạch sáng lung linh. 
“Chợ tình” ở Sài Gòn
Kết cho nhau những vòng tay ruybăng cùng màu để bắt đầu trò chuyện, tìm hiểu về nhau - Ảnh: Ngọc Hiển
Một chàng trai trên tay cầm bó hoa nói: “Làm bạn gái của mình nhé”. Hai phút lưỡng lự, cô gái quay người lại ngượng nghịu nói “đồng ý”, cả không gian như vỡ òa trong tiếng vỗ tay, hân hoan chúc mừng của mọi người.
Những giây phút lãng mạn đó chính là không gian của một buổi kết bạn se duyên dành cho những người trẻ độc thân ở Sài Gòn.
“Có phải bạn ế lâu lắm rồi phải không? Trong đầu luôn xuất hiện câu hỏi tại sao mình ế? Tại sao mình ế? Bấy lâu nay chưa tìm ra câu trả lời. Đây là cơ hội thay đổi cuộc đời bạn”.
Chỉ vài dòng ngắn ngủi trên nhưng lời rao này đã thu hút đến 1.100 người đăng ký tham dự và chỉ có 150 người may mắn được đến tham gia buổi se duyên với tên gọi dí dỏm: “chợ tình”.
Mặc váy jean, áo sơmi tím, nữ sinh Trường ĐH Tôn Đức Thắng Hồ Thị Hồng Thu nói: “Hôm nay là mình đẹp nhất rồi đấy”. Năm nay 20 tuổi, còn độc thân nên Thu mạnh dạn đến buổi se duyên để mong muốn tìm được một nửa kia của mình.
Thu hòa mình cùng 150 bạn trẻ khác tham gia các trò chơi để làm quen, trò chuyện và kết nối với nhau. Dù là lần gặp đầu tiên nhưng những người trẻ này đã mạnh dạn lột bỏ những vỏ bọc của chính mình để tìm đến nhau, sẻ chia về nhau và gửi trao những ánh mắt, nụ cười trìu mến.
Đã có những ánh mắt kinh ngạc, những nụ cười thẹn thùng và tiếng vỗ tay mừng rỡ của những nữ sinh khi không ngờ họ lại lọt vào “mắt xanh” của các chàng trai được thổ lộ ngay tại buổi sinh hoạt. Đó đều là những lời bộc bạch tình cảm đầu tiên trong cuộc đời họ nhận được.
Phan Thị Diệu Lanh (ĐH Tài chính marketing TP.HCM) là người may mắn đầu tiên khi nam sinh Phan Văn Quyên (ĐH Giao thông vận tải TP.HCM) cầm hoa thổ lộ tình cảm. Khi Lanh đồng ý, Quyên mừng rỡ rồi thẹn thùng hôn vào tay bạn gái. Cả Quyên và Lanh đều lần đầu tiên dám nói ra tình cảm của mình nên ai cũng không giấu được niềm vui.
“Tuy Lanh không nổi bật, không xinh như những người khác nhưng cô ấy có nụ cười hồn hậu và dễ gần nên tôi rung động. Chúng tôi sẽ nuôi dưỡng tình cảm này tiến xa hơn, đẹp đẽ hơn” - Quyên nói.
Cũng giống như Lanh, nữ sinh năm cuối Nguyễn Thị Bảo Ngọc (ĐH Công nghiệp TP.HCM) đỏ mặt ngượng ngùng khi có chàng trai cao ráo cất lên một bài hát để nói tiếng lòng của mình đối với Ngọc.
“Mắc cỡ dữ lắm nhưng mình thấy hạnh phúc, những cảm giác trước nay chưa hề có. Thời gian sẽ chứng minh tình cảm người ta dành cho mình nhưng mình đã cảm nhận tấm chân tình của người ta và bản thân cũng vui vì được người khác thương mến” - Ngọc nói.
Kết thúc buổi “chợ tình”, đã có bốn cặp được kết đôi với nhau. Dù không được “tỏ tình” nhưng những người còn lại vẫn vui vẻ ra về bởi ai cũng có thêm những người bạn khác giới mới...
Chàng sinh viên năm hai Văn Đình Khương, chủ nhiệm câu lạc bộ “Sống hết mình vì tuổi trẻ”, là người lên ý tưởng cho buổi se duyên ý nghĩa này. Khương cho biết trong cuộc sống vẫn có nhiều người tự ti về bản thân nên Khương muốn tạo một không gian để họ “lột xác”, dám đứng lên thể hiện bản lĩnh của tuổi trẻ, dám một lần đứng lên nói thích một người khác giới.
“Tình cảm của con người trong buổi se duyên này đến một cách tự nhiên bằng cảm nhận chân thành chứ không phải bằng tuổi tác, địa vị xã hội hay sự giàu nghèo. Do đó, những người mến nhau thật sự sẽ đứng lên để thổ lộ cho nhau và sẽ cùng nhau nuôi dưỡng tình cảm đó để buổi se duyên này trở thành một dấu mốc của cuộc đời, của tuổi trẻ” - Khương nói.
Khương cho biết sẽ tiếp tục duy trì "phiên chợ" này hằng tháng để tạo nên một sân chơi mới có ý nghĩa cho những người trẻ Sài Gòn.
NGỌC HIỂN (ngochien@tuoitre.com.vn)

0 nhận xét

Cái Tôi Ảo Tưởng

Các nhà tâm lý học nhận thấy, trong mỗi con người, có khi tồn tại cùng một lúc ba cái Tôi, đó là "cái Tôi chân thực" (tức cái Tôi mà bản thân chúng ta thực sự đang có), "cái Tôi ảo tưởng" (tức cái Tôi mà chúng ta tưởng rằng mình có) và "cái Tôi lý tưởng" (tức cái Tôi mà chúng ta đang khao khát vươn tới, muốn trở thành).
Trong ba cái Tôi kể trên, thì "cái Tôi ảo tưởng" (hay còn gọi là ngụy ngã) chính là cái tôi nguy hại nhất. Nó làm cho con người không dám sống thật là chính mình. Quan sát cuộc sống, bạn sẽ thấy có vô số biểu hiện khác nhau của cái Tôi ảo tưởng.
Biểu hiện trước tiên của cái Tôi ảo tưởng chính là căn bệnh "không đủ". Trong cuộc sống, tiền bạc, địa vị cùng danh vọng là ba cái có sức mạnh quyến rũ biết bao người. Con người ta, ai lại chẳng mong có được những thứ này! Căn bệnh này khá phổ biến ở nhiều người trong giao tiếp ngày nay. Cảm giác "không đủ" đó luôn luôn hiện hữu trong họ.
Những người mắc phải "căn bệnh" này luôn tự nhủ rằng: mình không đủ bằng cấp, mình không đủ thông minh, không đủ giàu có, không đủ địa vị, không đủ xinh đẹp... Chao ôi! Danh sách của sự ham hố, tham lam cứ thế mà tiếp tục... Nhiều người luôn cảm thấy thiếu thốn và thèm muốn đủ mọi thứ trong cuộc sống. Lúc nào họ cũng thầm nghĩ trong lòng: "Tôi cần nhiều hơn nữa, những thứ đã bị bỏ lỡ. Liệu tôi có nên thay đổi công việc? Hay là quay trở lại trường học để kiếm thêm bằng cấp? Đổi chỗ ở? Làm sao để thăng tiến?..."
Một số người khác lại thích bắt chước những kiểu áo quần, kiểu tóc, cách cư xử và lối sống của người khác. Họ hoàn toàn không dám sống như chính bản thân mình! Lúc nào họ cũng muốn "sao chép" lại người khác, muốn là một "bản sao" của người khác.
Bên cạnh căn bệnh "không đủ" nêu trên, thì ham địa vị và háo danh cũng là "căn bệnh" của nhiều người trong xã hội. Biểu hiện của căn bệnh này ở nhiều người là họ luôn thèm khát lời khen của thiên hạ đến mức đê mạt! Không phải chỉ có con nít mới ham được khen đâu! Có nhiều người tuy đã lớn tuổi, mang danh là trí thức hẳn hoi mà vẫn huếnh hoáng, khoe khoang, đấu đá, đòi hỏi, rất tầm thường và thiếu văn hoá.
Phải có một đầu óc rất trưởng thành, con người mới may ra thoát khỏi được thói háo danh. Sau những vất vả, lo toan của cuộc sống, sau những thấm thía của bề trái cuộc đời, con người mới có thể bớt đi những ham muốn danh vọng hão huyền và sẽ nhận ra điều gì là quan trọng, đáng quan tâm trong cuộc sống. Quả thực, cuộc sống của chúng ta có nhiều điều quan trọng, đáng quan tâm hơn danh vọng rất nhiều!
Tất cả những con người trên đây đã quên mất một điều rằng: Con người ta không thể đứng vững bằng sự ảo tưởng về bản thân! Con người chỉ trở thành đáng kính trọng một khi đã bước qua được những chuyện tầm phào, thói háo danh cùng vô số những chuyện vô bổ của đời thường... để sống thật với lòng mình.
Điều đáng sợ nhất trong cuộc sống là không hiểu được mình là ai, nhất là sợ mình trở thành lố bịch trước mặt mọi người mà không biết. Tuy nhiên, không phải vì vậy mà chúng ta không dám sống thật với chính mình...
(RMTH)

0 nhận xét

Lý tưởng và ảo tưởng...

“Bạn sẽ không làm được gì nếu bạn không có mục đích, bạn cũng không làm được gì vĩ đại nếu mục đích của bạn tầm thường” (Điđơro)
Giải thích:
+ Lý tưởng: "Sống không lý tưởng, không mục tiêu, như con thuyền trôi lenh đênh giữa đại dương...không biết ngày cập bến". Bạn dừng nghĩ lỹ tưởng phải là một cái gì đó phải thật đẹp đẽ và hào nhoáng, mà có khi nó chỉ là nhừng mục tiêu rất đời thường: sống có ích cho gia đình,cho cộng đồng.Chỉ vậy cũng đã đủ.
+ Ảo tưởng: tư tưởng kz được chắc chắn, một cái gì đó mơ hồ, quá là xa lạ với thực tế...con người ta có thể sống trong niềm ảo tưởng nhưng Nhiều người luôn ảo tưởng về mình, về cuộc sống xung quanh lúc nào cũng nghĩ rằng mình tài giỏi thế này thế khác, mình hoàn tiện và tài năng hơn bạn bè của mình và luôn có cảm giác ganh ghét với họ! Vậy nên chúng ta có nên ảo tưởng về bản thân mình và cuộc sống quá nhiều không nhỉ?
Bình luận:
+ Lý giải tại sao lại đưa ra vấn đề này: Nhiều người khuyên chúng ta tưởng tượng ra cuộc sống mà chúng ta mong đợi và những thành công trong tương lai. Điều này sẽ giúp cho chúng ta có thêm động lực để sống, để phấn đầu và làm những điều mình thích! Thế nhưng ảo tưởng và lý tưởng đối với thanh niên chúng ta lại là một việc khác!
+ Sống với lý tưởng: Lý tưởng sống là mục đích tốt đẹp mà mỗi con người muốn hướng tới,là lí do,mục đích mà mỗi con người mong mỏi đạt được.Người có lý tưởng sống cao đẹp là người luôn suy nghĩ và hành động để hoàn thiện mình hơn,giúp ích cho mình,gia đình xã hội và đất nước. Sinh ra ở đời, ai trong chúng ta cũng khao khát được sống hạnh phúc, được sống trong tình yêu thương, và với lòng khao khát đó nó đã thúc giục chúng ta đi kiếm tìm hạnh phúc hay hơn hết là đi tìm lý tưởng cho chính bản thân mình. Chắc hẳn, tự đáy lòng của mỗi con người luôn ước ao có được một cuộc sống bình an, vui tươi, không lo âu buồn phiền, không đau khổ oán than, muốn an hưởng sự may lành hơn là bất hạnh, giàu sang hơn là nghèo nàn. Để đạt được khát vọng đó, người ta luôn tìm cho mình một lẽ sống cho cuộc đời, hay nói đúng hơn là một lý tưởng. Lý tưởng này sẽ hướng dẫn đời họ vượt qua mọi chông gai và can đảm chấp nhận mọi nghịch cảnh. Vì có một lý tưởng để theo đuổi, có một lẽ sống cho cuộc đời, là niềm hạnh phúc lớn lao nhất của con người.
"Sống ở đời sống cần có một tấm lòng, để làm gì em biết không? Để gió cuốn đi, để gió cuốn đi...."
Bạn có thể ra đi từ nhiều phía, theo những con đường khác nhau, nhưng cuối cùng mỗi người phải lựa chọn cho mình mục đích của cuộc sống. Đấy là lý tưởng!
+ Ảo tưởng: Nhiều bạn trẻ thường hay bày tỏ sự tự tin thái quá, hãnh tiến, cho rằng cái gì mình cũng biết. Từ đó nảy sinh tâm lý chủ quan, cho rằng việc này việc kia đơn giản, không cần suy nghĩ hay đầu tư công sức làm gì cho mệt, chỉ làm việc theo lối mòn và thiếu sự đam mê. Sinh viên vừa đi học vừa đi làm, kiếm được vài đồng thù lao hoặc có vài người may mắn có thu nhập khá so với bạn bè đồng lứa, mua sắm được chút phương tiện, đồ dùng,… thì lại ảo tưởng về sự thành đạt quá sớm, nghĩ rằng mình kiểm soát tương lai thật đơn giản và ra trường có thể ngay lập tức ngồi ngang hàng với “ai đó”. Người chỉ chúi đầu vào học, có tấm bằng giỏi hoặc xuất sắc lại cho rằng xã hội sẽ trọng dụng và mời mọc, tha hồ lựa chọn việc làm, con đường tiến thân cứ thế thẳng tăm tắp,…
Hậu quả:
+ Lý tưởng: đặt ra mục tiêu đúng cho chính bản thân...có thể coi đó như ngọn hải đang dẫn đường cho chính mình khi giữa một biển rộng mênh mông kiến thức...nhận thức, tiếp thu...làm cho bản thân có thêm kinh nghiệm cho hành trình đi tìm tri thức...
+ Ảo tưởng: làm mất đi cái bản chất thật của con người...biến con người ta thành người xấu xa trong xã hội..lần đường, lạc lối...mất phương hướng khi bước trên con đường mà bản thân chọn...
Mở rộng:
“Nếu không có mục đích, anh không làm được gì cả. Anh cũng không làm được gì vĩ đại nếu mục đích tầm thường”. Câu nói đó, lời khẳng định đó thật rõ ràng. Nó khuyên chúng ta sống thì phải có mục đích, lý tưởng phải cao đẹp thì sống mới có ý nghĩa, mới làm được những điều vĩ đại. >> thành công sẽ đến nếu bạn thất sự tìm dc lý tưởng của mình...
>> Hãy sống bằng lý tưởng chứ đừng nên sống trong ảo tưởng...
..Cún Biểu tượng cảm xúc heart..:">

0 nhận xét

Cách để tồn tại trong xã hội cộng sản

Con mèo dí súng vào đầu con chó rồi hỏi:
- 1+1 = mấy?
- Dạ! = 2 ạ!
'Pằng', con mèo thổi khói súng: Mày đã biết quá nhiều.
Vẫn câu hỏi đó, con chó thứ 2 suy nghĩ rồi run rẩy trả lời:
- Dạ! em không biết ạ!
'Pằng', con mèo lại thổi khói: Loại dốt nát như mày không nên sống.
Đến con chó thứ 3, mèo vẫn hỏi lại câu hỏi đó. Con này suy nghĩ rồi trả lời:
- Biết thì sao mà không biết thì sao?
'Pằng'!: Nguy hiểm như mày thì càng phải chết.
Tiếp tục con chó thứ 4, lại là câu hỏi đó, con này suy nghĩ rồi trả lời:
- Trả lời anh giết, không trả lời anh giết, trả lời sai anh giết, trả lời đúng cũng giết luôn, thì em biết phải làm sao?
'Pằng'!: Mày phải chết vì mày nói quá nhiều.
Đến con cuối cùng, vẫn câu hỏi cũ, con này nhanh nhảu trả lời:
- Dạ thưa anh! Với những câu hỏi hóc búa như vậy, thì chỉ có những người cao siêu như anh mới có đáp án chính xác ạ!
Con mèo khoái chí bảo: Mày được, theo tao!
....
Sống ở đời...
Thông minh cũng chết, dốt nát cũng chết, thủ đoạn cũng chết, lý luận nhiều cũng chết. Chỉ có nịnh bợ là sống sót.
(st)

0 nhận xét